Quốc & Lân Story
Lời nói đầu: Đây
là truyện khiêu dâm về chủ đề BDSM cho gay, dành riêng cho những người thích thể
loại spanking và nhục dâm
Các nhân vật trong
truyện đều là hư cấu. Vì là truyện khiêu dâm chủ đề BDSM, vài tình huống trong truyện
có thể vượt giới hạn về đạo đức của xã hội hiện tại, từ nhẹ đến nặng, mục đích
là đem lại cảm giác thú vị và hưng phấn cho người đọc. Mình khuyến khích bạn đọc
> 18 tuổi, hoặc tâm lý về xã hội đủ vững để không bị ảnh hưởng bởi những lệch
lạc trong truyện.
Mình xin cảm ơn.
Xếp hạng theo ý
tác giả:
Độ nặng đô về thể
xác: 7.5/10.0
Độ nặng đô về tâm
lý: 8.5/10.0
Hastag: #spanking
#bully #humiliate #stepfather #stepbrother #mindbreak
Giới thiệu nhân vật.
Quốc: con trai riêng của cô Hà và
chồng cũ, 21 tuổi, 1m72, 70 kg. Anh đang theo học Kỹ sư cơ khí tại Đại học
Bách Khoa HCM. Bên cạnh đó, cậu còn tham gia Câu lạc bộ đá banh Electric Man của
Khoa cơ khí. Thật vui khi biết câu lạc bộ gần đây đạt được nhiều giải thưởng uy
tín và được truyền thông nhiều hơn, và Quốc là một cầu thủ tiềm năng của đội.
Quốc có nét mặt thanh tú, hiền kiểu thư sinh, nhưng thực tế ở trong đội ai cũng
biết anh là 1 tay chơi gái có tiếng. Fan nữ của anh thì càng ngày càng nhiều
khi danh tiếng câu lạc bộ càng ngày càng đi lên, không ít các em sinh viên năm
nhất mơn mởn trong số những người hâm mộ đều úp mở ngỏ ý muốn trở thành bạn gái
của anh. Nhưng Quốc vẫn chọn độc thân, vì anh muốn tự do, hiện tại anh thấy thoải
mái khi mỗi cuối tuần anh sẽ lựa ra 2 em fan girls ngon nhất để qua đêm thay vì
phải đi với một người lâu dài.
Hình ảnh: Quốc trong 1 buổi đá banh hàng
tuần cùng câu lạc bộ.
Lân: em trai kế của Quốc, con trai riêng của ông Cường, 19 tuổi, 1m76, 70kg. Anh học Kinh
doanh quốc tế tại Đại học Kinh tế HCM. Các ngày trong tuần, sáng anh đến trường,
đến chiều tan học thì về làm thêm, anh đăng ký làm PT (Personal trainer) ở câu
lạc bộ City Gym chi nhánh quận 9. Sở hữu cơ bắp săn chắc, một chất giọng trầm đặc
trưng, cùng phong thái như một ông chủ trẻ, Lân không khó đạt được 1 lượng lớn khách
hàng ký hợp đồng chỉ định PT với mình dù họ chỉ mới tập thử cùng anh 1 buổi.
Hình ảnh: Lân ngồi học tiết cuối cùng trước
khi chạy qua City Gym làm việc
Ông Cường: cha ruột của Lân. 40 tuổi, 1m68, 72kg. Một người đàn ông gia
trưởng, nóng tính và nghiêm khắc. Ngày trẻ, ông là Trung tá của Quân đội VN, nhưng
cuộc đời thay đổi qua những giây phút không ngờ tới, trong lúc phạt đánh đòn 1
binh nhất ngông cuồng, ông đã cởi quần tên đó ra và đánh 50 quân côn mà không có
sự thương xót nào. Chưa dừng lại ở đó, vừa xong trận đòn, ông bắt tên binh nhất
chạy ra sân nhảy cóc 1 vòng thao trường rồi mới cho vào mặc quần. Thao trường
sáng hôm ấy, mỗi góc là 1 đại đội cùng những hoạt động khác nhau, ở đằng trước
thì có đại đội tập điều lệnh đội ngũ, phía bên phải thì có đại đội thì tập bắn
súng, ở phía trái là đại đội thì tập hội thao,… Di chuyển từ đầu đến cuối thao
trường, có 1 tên binh nhất vẫn mặc trang phục giống mọi người, vẫn đội nón, mặc
áo, mặc giáp, đeo súng, mang giày, khác một điều là tên lính này không có quần
dài hay quần lót, vết đỏ bầm của gậy quân côn nổi lên dày đặc ở mông, vài vệt
kéo xuống đùi, vừa nuốt nước mắt vừa nhảy cóc, nhảy một cái thì phải hét to 1 lần:”Xin
hứa không cãi lệnh cấp trên. Xin hứa. Xin hứa. Xin hứa.” Đi sau là 1 binh nhất
khác đi theo để giám sát và báo cáo lại cho Trung tá Cường. Cả thao trường được
dịp cười sảng khoái khi nhìn tên lính ngông cuồng cuối cùng cũng có người trị. Lúc
trở về lán trại, tên binh nhất nuôi mối thù hận trong lòng. Vài ngày sau, qua các
lời kể từ đồng nghiệp, ông Cường mới nhận ra binh nhất hôm rồi là cháu ngoại của
Đại Tá Nghĩa. Những ngày tiếp đó, đại đội của ông Cường luôn trong tình trạng bị
cấp trên soi xét, bị cắt giảm trợ cấp, bị kỷ luật nhiều hơn, bị chấm điểm thấp hơn
các đại đội khác. Ông Cường từ đó cũng hay bị phê bình công khai trước các đồng
nghiệp của mình. Ông Cường biết mình đã đụng đến sai người, kết quả cho tình
hình hiện tại của ông, là cấp trên thì đánh giá thấp, cấp dưới thì không còn nể
nang, đồng nghiệp thì cô lập. Không chịu nỗi áp lực từ nhiều phía, ông xin rời khỏi
Quân đội. Từ đó, ông sống bôn ba bằng đủ thứ nghề phổ thông như sửa xe, khuân
vác, thợ hồ. Hiện tại, ông đang là thầy giáo dạy võ cho các thanh thiếu niên trong
nhà Văn hóa thanh niên. Đa số các thanh niên được cha mẹ gửi vào học với ông,
dù trước đó là những học viên bất trị và hỗn láo đến mấy, sau khoảng 1 tháng
thì trở nên ngoan hiền và kỷ luật hơn thấy rõ, chúng biết tự làm việc nhà, quan
tâm người nhà nhiều hơn,.. nên cha mẹ chúng cũng có sự tin tưởng tuyệt đối với cách
dạy của ông, tiếng tốt đồn xa, sau đó người lại truyền tai người, giới thiệu
cho những người quen khác về ông. Thật mừng cho ông vì cuối đời ông cũng tìm được
1 việc phù hợp đối với mình và được nhiều người tìm đến, có thể nói đây là
thành công ở tuổi 40 đối với ông.
Hình ảnh: ông Cường ở tuổi 40
Cô Hà: mẹ ruột của
Quốc. 38 tuổi, 1m60, 52kg. Cô là 1 người vợ hiền lành và hướng về gia đình,
công việc của cô từ năm 17 tuổi đến giờ là làm nội trợ. Chồng cũ của cô là 1
người đàn ông trụ cột giỏi, ông lo kinh tế cho cả gia đình êm ấm, vì thế cô
cũng vui vẻ chấp nhận làm hậu phương vững chắc cho chồng và dành thời gian nhiều
hơn cho con. Tháng ngày bình yên đó kéo dài đến năm 2022, năm ấy chồng cô không
qua khỏi cơn lao phổi mà Covid 19 gây ra. Trên giường bệnh, ông mỉm cười nói với
2 mẹ con rằng hiện tại mình có thể ra đi thanh thản, bởi vì nợ nần mượn ngân
hàng lúc bắt đầu kinh doanh đã được trả hết toàn bộ, ông cũng đã mua được 2 căn
nhà nhỏ ở thành phố, 1 căn Thủ Đức để gia đình ở và 1 căn quận 2 để cho thuê lấy
thu nhập. Những lời cuối cùng: “Tôi vui lắm khi kiếp này lấy được Hà, Hà cứ tiếp
tục ở nhà nội trợ như xưa để lo cho con trai tôi tốt nghe. Tôi đi trước nghen.”
… Dù không còn bố, nhưng Quốc giờ cũng đã lớn và hiểu chuyện, 2 mẹ con cứ thế
tiếp tục sống vui vẻ với nhau. Đến đầu xuân năm 2025, Hà đến Nhà văn hóa Thanh
niên để tham gia hoạt động nấu ăn từ thiện cho những người già neo đơn cùng vui
ăn Tết. Lúc này Hà và Cường gặp nhau, Hà không hiểu tại sao, mình lại rung động
khi đứng trước đối phương. Hà lại muốn được yêu, Hà muốn có 1 người đàn ông vững
chải để trèo lái gia đình, Hà muốn ở bên cạnh 1 người từng trải để có thể dạy dỗ,
khuyên nhủ mình làm những điều đúng đắn, như cách người chồng cũ của cô hay làm.
Nhưng cô sẽ sớm biết, trên thế giới rất hiếm để tìm được người tử tế như chồng
cũ của cô. Và vì cô đã quá khao khát 1 tình yêu trong tưởng tượng ngọt ngào của
mình, nên cô không thể nhận ra mình đang dẫn sói về nhà.
Hình ảnh: Cô Hà đang chuẩn bị bữa sáng cho
gia đình trong bếp
Part 1: “Nếu trong
nhà có thêm 1 người bố và 1 đứa em trai trạc tuổi, con có thích không ?”
Hình ảnh: Phòng khách nhà Quốc
Một buổi sáng chủ
nhật trong phòng khách, Quốc đang đứng úp mặt vào góc tường, mũi bị ép vào cạnh dọc tường và trán chạm vào cả hai góc tường vuông góc nhau. Quần jean của Quốc
nằm luộm
thuộm và vắt ngang đầu gối của mình, chiếc áo thun của anh ấy được cuộn cao qua khỏi
rốn, khiến cho phần lưng xuống đùi của anh ấy được phơi bày lộ liễu cho bất kỳ ai gần đó. Chiếc quần lót tam giác màu trắng
mà anh ấy đang mặc thật cũ kỹ và mỏng manh, chiếc quần size M bó sát đến nỗi
chúng ôm lấy những đường cơ căng đét của anh ấy, kèm theo việc thấm ướt mồ hôi
đã khiến chiếc quần trắng trở nên bán trong suốt. Những giọt nước mắt xấu hổ rơm rớm trên mắt anh kèm những tiếng run rẩy sợ hãi.
"Hở tí là khóc với rên, y như gái mẹ của mày, oan ức lắm
hay gì. Đã suy nghĩ xong hình phạt cho mớ hỗn độn của tuần vừa rồi chưa ?" Một câu hỏi chua
chát đến từ Lân, em trai kế của Quốc, người đang nằm dài trên ghế sofa phía sau
Quốc thích thú quan sát người anh trai kế của mình trong một tư thế xấu hổ và nhục nhã. Mặc
dù Quốc lớn tuổi hơn, vai vế là cũng là anh trai của Lân, song Lân lại vượt trội hơn hẳn về
sức mạnh
thể chất và tinh thần, Lân ngầm có trong máu bản tính thống trị người khác cực cao, anh biết cách sử dụng sức mạnh và kỹ
năng của mình để áp đảo và khuất phục người anh kế này.
"Dạ thưa anh Lân, em xin lỗi em về việc hôm qua, em biết xin lỗi cũng nhiều lần, xin anh hãy dạy em
bằng 1 trận đòn thật nặng cho tới
khi anh thấy hài lòng, một lần nữa em xin lỗi anh. Dạ thưa anh Lân," Quốc ngoan ngoãn trả
lời, nước mắt của anh bây giờ chảy tự do. Thật khó tưởng tượng nổi lời nói vừa rồi
lại phát ra từ miệng thằng anh trai tuổi đôi mươi, cao to vạm vỡ, thế mà lại đi
nhận tội một cách quy phục hạ thấp bản thân như vậy với 1 đứa em nhỏ hơn 2 tuổi,
với giọng điệu không khác gì đầy tớ xưng tội với chủ cả. Nhưng Quốc hiểu hơn ai hết, đó là cách nói
chuyện để mọi chuyện
xảy ra nhẹ nhàng nhất có thể. Nếu Quốc trả lời bằng bất kỳ cách nào khác,
hoặc nếu anh không sử dụng
kính ngữ " Dạ thưa anh Lân " ở cả đầu và cuối mỗi câu nói của mình, Anh biết rằng
Lân sẽ xem
đó như cái tội hỗn láo và lại là một cái cớ để tăng thêm sự trừng phạt và sỉ nhục cho anh.
Quốc ghét phải đứng trong góc phòng khách, ghét quần lót chật chội cũ kỹ mà anh buộc phải mặc hằng ngày, ghét phải cởi quần jean xuống tận
mắt cá,
ghét luôn việc cuộn
áo thun lên và giữ nó ở ngang rốn, vì nó làm cho anh ta trông giống
như tự nguyện phơi bày bản thân cho thằng em chó đẻ kia, cũng như bất kỳ thành viên
nào khác đang ngồi phòng khách. Nhưng anh chấp nhận, anh còn lựa chọn nào khác đâu. Anh ta phải tự nguyện chịu đựng
sự sỉ nhục và trừng phạt vì bản thân anh đã trở thành thằng sai vặt của Lân từ cái ngày đầu
tiên mà nó chuyển vào.
Điều này xuất phát từ ông Cường -cha dượng mới đây của Quốc, ông cũng ủng hộ thằng Lân con trai ông, ông cho Lân có quyền hành trong nhà sau ông và thằng
Quốc đương nhiên phải nghe lời nó. Cô Hà -mẹ ruột của Quốc là một người phụ nữ
hiền lành và cam chịu, bà cũng không có tiếng nói gì để bảo vệ cho Quốc ngoài sự bênh vực thiếu
khôn ngoan, không những không giúp được gì cho Quốc mà còn thêm dầu vào lửa cho
Quốc bị đánh đòn nhiều hơn.
Thực tế, cùng thời điểm đó, ngay trong phòng bếp của ngôi nhà này, cô Hà đang đứng với mũi của mình ép vào một góc
tường, chiếc váy ngắn cuộn chặt trên eo
để lộ chiếc quần lót bikini đen. Sớm thôi, khi ông Cường đi chạy bộ về, cô sẽ bị lột quần ra cho trận đánh đòn sưng tấy mông với
sợi dây nịt đang treo sẵn trên cổ của cô.
“Không biết sáng
nay mẹ có ổn không ?” – Quốc tự hỏi trong lòng, vì trong nhà Quốc không được
nói chuyện riêng với mẹ trừ khi được 2 cha con cho phép. Sáng nay tuy úp mặt
trong góc tường, Quốc cũng nghe ngóng được 1 phần câu chuyện. Trước khi đi chạy
bộ, anh nghe tiếng ông Cường trách móc vợ mình: “Cái đôi giày này anh kêu em chà
cho anh 2 hôm trước rồi, mà tối qua 11 giờ đêm anh hỏi mới chịu làm. Không nhớ
lời anh dặn hả ? Giờ giày ướt nhẹp đây, tí nữa tập về hôi rình cái nhà cho xem.“
“Em xin lỗi chồng.
mấy hôm trước em bị anh lấy thước khẽ tay tới giờ vẫn còn đau, hic hic… do đau
quá nên em mới để lại làm sau,.. sau đó em lại quên mất, tối qua chồng hỏi em mới
sực nhớ. Đúng ra em nên dậy sớm và quạt cho nó mau khô …” cô Hà cúi mặt lắp bắp.
“Em bị khẽ tay là
vì em tài lanh, em dám lén anh chép phạt phụ thằng Quốc, anh đang dạy con mà em
can thiệp vào như vậy là có ý phản đối à. Mà anh không thích cái kiểu em lấy lý
do nào để em bào chữa. Nếu muốn thì em đã tìm cách.”
“Em biết sai rồi
chồng, anh dạy con rất đúng, em xin lỗi vì đã xen vào, vì em thấy con tội nghiệp
quá,.. Em xin lỗi chồng, em làm sai mà còn lấy lý do, em thấy mình có lỗi quá.
hic.” – cô Hà mếu máo xấu hổ với chồng.
“Em toàn để anh phải
nhắc đi nhắc lại mấy việc nhỏ này. Bây giờ không nói nhiều nữa, tới giờ anh đi
tập rồi. Còn em, chuẩn bị đồ ăn sáng cho thằng Lân, xong thì vào trong bếp úp mặt
vào tường, lát đi tập về anh tính chuyện với em.” Vừa dứt câu, ông đóng cửa cái rầm và rời
đi.
Sự kiện này bắt đầu từ 2 tháng trước, ngày 2 cha con Lân và ông Cường chuyển đến ở chung với Quốc và
cô Hà. Hai anh em sẽ ở chung phòng ngủ. Tưởng là sẽ có
thêm một đứa em làm bạn tâm sự vui buồn tuổi mới lớn. Nhưng suy nghĩ đó chợt vụt
tắt, khi điều đầu
tiên Lân làm sau khi xem phòng 1 vòng là ra lệnh cho Quốc đem hết quần áo của mình ra khỏi tủ quần áo duy
nhất trong phòng.
Quốc thấy lạ lẫm
và lên tiếng: “ Uầy, Em cứ đùa, haha. Giọng em trầm nghe sợ thiệt đó. Anh biết
anh cũng để đồ bừa bộn. Để đó anh dọn gọn lại. Vậy quần áo anh để 1 nửa bên phải,
cho em 1 nửa bên trái nha.”
“Anh không hiểu hả,
tủ này giờ là của em, em hỏi ý kiến bố rồi, đồ của anh đem xuống sàn được thì để,
còn không thì vứt ra ngoài.”
Quốc ngơ ngác, có loại người vô lý vậy
sao, nó còn nhớ cách đây không lâu, mẹ nó có hỏi 1 câu: “Nếu giờ có thêm em
trai con thích không ?”, nó cười trong sáng và khẳng định là rất thích, có 1 đứa
em trai để 2 anh em cùng chia sẻ quá trình trưởng thành cùng nhau, nó sẽ vui
hơn,... Nhưng hiện tại không giống nó từng nghĩ, trước mặt nó là 1 thằng em nhỏ
hơn nó 2 tuổi, nhưng cao to và hung tợn, gương mặt sắc đá, giọng nói trầm lớn
khiến Quốc cảm thấy bị lép vế. Lấy hết bình tĩnh lại, Quốc quát lớn: “Nè. Anh đang
lịch sự với em nha, nhắm ở được thì ở không ở được thì cút ra...”
Chưa kịp nói hết
câu, Lân đấm vào bụng
Quốc mạnh đến nỗi khiến anh ôm bụng và ho sặc mấy cái liên tục. Lân sau đó nắm lấy tóc của Quốc, kéo đầu anh ta lên và tát mạnh vào má phải của
anh, chưa kịp hoàn hồn, anh lại ngay lập tức bị tát mạnh vào má trái. Khi Quốc tội nghiệp giơ
tay lên để bảo vệ khuôn mặt, anh ta lại bị đấm vào bụng 1 lần nữa 1 cú đau
đơn, Quốc thốn tới nỗi
nhảy chân lên khỏi sàn nhà, trong khi tóc vẫn đang bị Lân nắm chặt, lúc ấy anh
gần như bị Lân nhấc bổng
lên bằng
1 tay. Sau một cú
đánh như vậy, Lân thả tay ra và Quốc ngã quỵ xuống sàn, tay cố gắng che đậy chống lại sự tấn công khác từ Lân.
Tuy nhiên, điều đó không ngăn cản Lân, anh tiếp tục đấm, đá và tát anh ta bất cứ
nơi nào không được che chắn: đùi, lưng, mông, bụng, khuôn ngực - hoàn toàn phớt lờ tiếng la đau đớn của Quốc.
Không lâu sau Quốc đã khóc nức nở như những ngày lên 10, anh bắt đầu khóc đau khổ. Nước mắt anh chảy ra liên tục đó là khi Lân ngồi nặng nề trên ngực
Quốc, kẹp cánh tay của Quốc dưới đầu gối và nhấn mạnh đầu gối khiến các cơ bắp trên cánh tay anh như tê cứng.
"Tao gọi mày là anh là đã nể mày lắm rồi
đó. Giờ tao hỏi 1 câu, Mày có chịu nghe lời tao hay không. Hay vẫn bướng giống hôm nay?" Lân hỏi anh trai kế của
mình.
"Mẹ mày? Đây là phòng tao,
mày bỏ tao ra chưa thằng chó...Arghhh" ! Lân nhấn mạnh gối
lên bắp tay của Quốc.
"Argg, bỏ tao ra.. Mẹ, Mẹ ơiii. thằng này nó … á …con!..."
"La lớn lên, tiếp đi. haha!" - Lân cười.
"Không ai ở nhà đâu, thằng mặt lồn, chỉ có tao với mày
thôi! Bây giờ, tao hỏi mày..."
"Nghe lời tao hay không..." Bốp! – Một cú tát vào
má phải khiến Quốc quay cuồng.
"Ouch, mày bỏ tao ra..." Bốp! – 1 cái bên má
trái.
"Waaaah, dừng lại đi mà..." Bốp! – vào má phải.
"Mày nhìn thư sinh hiền hiền vậy mà
cũng lì ha, có khí chất đó.
Nhưng mày
đừng nên lì với tao."
Lân nhận xét xong thì đưa tay ra phía sau và nắm lấy con cu của Quốc qua quần
jean,
xoắn mạnh và kéo căng.
"AAAAAAHHHHHhhhhh!" Quốc rên
rỉ, cố gắng tuyệt vọng đẩy thằng em xuống khỏi ngực nhưng không thành công, anh
vặn vẹo trong đau đớn, bụng chưa kịp hết đau thì đã bị tấn công phần dưới
khiến anh thở dốc. Dù
ở trường, Quốc cũng là
tiền vệ cho 1 câu lạc bộ đá banh đạt nhiều thành tích ấn tượng trong khu
làng Đại học quốc gia,
Quốc cũng không đủ mạnh để quật lại Lân lúc này, và mỗi giây trôi qua thì càng thấy rõ sự
thất bại thảm hại của mình.
"Chà, con chó này, lì gớm. Để tao cho dái mày 1 vòng
xoắn nữa, để coi mày
còn lì không ?" Lân bình tĩnh đe dọa.
"Được rồi, tao nghe lời, mày thả… thả… thằng em tao ra đi..." Quốc cầu
xin, nước mắt, nước mũi, nước miếng chảy tèm lem trên mặt. Lúc này Lân nới lỏng nắm tay của mình.
"Oke anh trai yêu, biết điều hơn
rồi đó. Câu hỏi trước đó mày trả lời lại, một cách đầy đủ tao nghe!"
"Arggh, câu hỏi nào..." Bốp!
"Arghh! Tao không nhớ thật. Câu hỏi là gì?"
"Tao nhắc lại 1 lần
thôi nhé: Mày có chịu
nghe lời tao chưa. Mày sẽ làm mọi thứ tao yêu cầu, ngay lập tức, không phản đối, không chần chừ ?"
"Ừ, tao sẽ làm."
"Trả lời một câu đầy đủ. Làm là làm gì?"
"Ờm! Được rồi! Tao sẽ nghe lời mày, làm mọi việc mà mày giao, ngay lập tức không chần chừ ?
“Giỏi!" Vỗ tay!
“Ngoan hơn chút rồi
đó, muốn yên thân thì
phải nghe lời, nghe chưa con. Với lại từ bây giờ mày sẽ phải dạ thưa với tao, cái mỏ mày hỗn quá tao phải dạy
mày lại từ đầu. Giờ muốn nói gì với tao thì nhớ phải có "Dạ thưa anh Lân" ở
đầu và cuối mỗi câu. Hiểu chưa?"
"Ưm, ừa tao biết rồi." Bốp! Bốp! – Lân tát 2 cái liên tiếp vào má của
Quốc. lúc này mặt Quốc sưng lên
"OUCH! Ý tao là, thưa anh Lân, đã nhớ rồi, thưa anh Lân." Bốp.
“Kêu tao là anh mà
còn dám xưng mày tao hả. Chủ ngữ vị ngữ đâu ?”
"Thưa anh Lân, em đã nhớ rồi,
thưa
anh Lân." Bốp
“Chữ dạ của tao
đâu thằng đần. Nói lại. Nói đầy đủ 3 lần rồi tao tha”- Lân cầm cu Quốc xoắn mạnh
và kéo căng ra giữ chặt trong tay.
"ahhh huhuh. Dạ thưa anh Lân, huhu…em đã nhớ rồi, dạ thưa anh Lân. ớ đừng mà anh ơi,
đau quá huhuhu. Dạ… dạ thưa anh Lân, em đã nhớ rồi mà huhu anh tha cho em huhuhu, dạ thưa anh Lân. Dạ thưa anh Lân, em nhớ rõ rồi, anh tha cho em lần này. dạ thưa anh Lân. Đừng mà anh. Dạ thưa anh Lân "
"Tốt. Bây giờ, đứng lên, dọn quần áo của mày ra ngoài, 15
phút nữa tao muốn cái tủ trống trơn và sạch sẽ....Nhanh !
“Dạ thưa anh Lân, em làm liền. Dạ thưa anh Lân,” Quốc vừa lắp bắp vừa gượng
người đứng dậy, trong lòng tràn ngập nỗi sợ hãi người em kế trẻ tuổi mới xuất hiện của mình, người đứng trước mặt anh
với hai tay chống hông và quan sát, sẵn sàng làm anh sống không bằng chết 1 lần nữa dù chỉ cần 1 chút không hài
lòng.
"Tác phong quá chậm chạp. Cho mày mặc quần
lót trong lúc làm để mày đỡ vướng víu. Cởi đồ ra !" Lân ra lệnh.
Điều này khiến Quốc thấy sợ hãi, cơn đau đớn
cơ thể chưa kịp nguôi giờ lại nhen nhóm thêm nỗi nhục nhã nhen nhóm trong tinh
thần, nhưng anh ấy
nhanh chóng làm theo, cơ thể của anh không muốn bị thêm tác động vật lý nào nữa. " Dạ thưa anh Lân, em làm liền. Dạ thưa anh Lân," anh ta cởi áo thun trước
rồi đặt xuống đất, nhưng lưỡng lự khi bắt đầu cởi quần. Anh nhìn ngó ra cửa trong lúc cởi dây nịt và mở khóa quần thì đột nhiên anh lại bị đấm
mạnh vào bụng, cú đấm khiến
anh lảo đảo về phía trước và thở hổn hển.
"Quá lề mề chậm chạp, Mày nhìn như mấy
con đĩ ấy, cởi đồ chậm rãi để câu kéo sự thèm thuồng của tụi con trai, đàn ông
mà sao e dè thế! Nhận
lệnh thì phải làm nhanh chóng, không chần chừ. Mày có hiểu lời tao nói không?"
"Nhưng mà.. Dạ thưa anh Lân, … em làm liền. Dạ thưa anh Lân!" Quốc khóc, mặc dù đau đớn và lệ
trong mắt, anh nhanh chóng cởi vớ, quần rốp rẻng. Lúc
này đứng trước Lân chỉ là thằng Quốc mặc chiếc quần lót Calvin trắng mới toanh
vừa vặn, nhìn qua lớp quần có thể thấy 1 cây lap dài 12cm dù chưa cương cứng,
trái lại với cây hàng đàn ông khủng đó là một khuôn mặt đỏ ngấn lệ, nước mũi chảy lênh láng, gương mặt lo sợ cẩn
trọng đối với người con trai trước mặt mình.
Hình ảnh: Quốc trần trụi đứng trước mặt
Lân sau khi khuất phục và chấp hành những yêu cầu từ đứa em
"Bây giờ cởi quần lót của mày ra đội lên trên đầu đi, để phần
sau của quần lót che trước mặt, phần cu che sau gáy. Đó là hình phạt cái tội cởi đồ chậm, không làm liền và hay lưỡng lự. Làm nhanh lên con đĩ."
Bị sốc và bị sỉ nhục, nhưng không muốn đau
đớn thêm nữa, Quốc nhanh chóng làm theo. Anh cảm thấy ngu ngốc và đần độn, xấu hổ và hoàn toàn bị sỉ nhục
khi đứng đó trước mặt người em trai kế hoàn toàn khỏa thân với chiếc quần lót đội
lên trên đầu. Nhưng anh ta còn làm được gì nữa? Anh ta bị khuất phục hoàn toàn, trong đầu anh là
những nỗi lo sợ thằng
em man rợ này sẽ làm cho cuộc sống của anh khốn khổ trong một thời gian dài sắp
tới. Và anh ấy sẽ phải nghe lời để được yên thân.
“Dạ thưa anh Lân,
tủ đồ… của anh đã dọn xong rồi… À, Dạ thưa anh Lân.”
Hình ảnh: tủ đồ của Quốc sau khi dọn dẹp
và bàn giao cho Lân thay vì mỗi người dùng một nửa
Hình ảnh: Lân nhìn đồ của Quốc nằm rải rác
trên sàn và kêu mau anh chóng dọn dẹp gọn gàng đặt dưới chân tủ
Kể từ khoảnh khắc đó, Quốc chính thức trở thành thằng hầu cho Lân. Quốc đã khỏa thân trong
thời gian còn lại của ngày hôm đó với chiếc quần lót đội trên đầu. Anh ta phải
chuyển tất cả quần áo của
mình vào gầm tủ, các đồ đạc cá nhân
của Quốc bị thảy hết vào nhà kho, hoặc bỏ thùng rác nếu Lân thấy không cần thiết,
chật chội chiếm diện tích. Lân có gần như toàn bộ căn phòng cho riêng mình. Giường 1.4m, đủ rộng để 2 anh em có thể cùng ngủ chung, nhưng cuộc sống đâu công
bằng như thế, Quốc phải
ngủ trên sàn nhà bằng gỗ thô cứng dưới chân giường của
Lân, lúc
ngủ thì chỉ được mặc mỗi quần lót, 1 cái gối nằm, và giữ ấm bằng một tấm chăn mỏng lấy từ tấm trải
bàn ăn cũ.
Quốc được yêu cầu xếp mền gối giường cho
Lân sau khi hắn ngủ dậy, giữ phòng ngăn nắp và làm bất kỳ việc vặt nào khác
mà Lân giao, rất nhiều và thường xuyên, và Quốc phải giặt, ủi và xếp quần áo của Lân và cất chúng đi, sắp xếp đồ đạc
cho Lân gọn gàng vào cái tủ mà trước đây là của mình. Trong phòng ngủ, Anh ta hiếm khi được
phép mặc bất cứ thứ gì ngoại trừ quần lót tam giác size M cũ kỹ, rách nát và bó sát, đây là cái quần lót mà Lân nhặt
được ngoài sân banh từ 1 thằng nhóc cấp 2 bỏ đi vì nó bị rách trong lúc va chạm với đối
thủ trong ngày thi đấu
hôm đó ở sân bên cạnh.
Quốc thường xuyên bị đánh đòn dữ dội ngay cả khi vi phạm điều nhỏ nhất như làm chậm hoặc hỏi lại về việc được giao. Lân rất vui sướng khi làm nhục anh ta đến mức rơi
nước mắt. Ví dụ, Lân sẽ ép Quốc làm việc nhưng trong các tư thế xấu hổ
khác nhau cùng với những dụng cụ dọn dẹp trớ trêu để tăng độ nhục nhã cho hoạt động
dọn dẹp, chẳng hạn như chà toilet bằng bàn chải đánh răng ngậm ngang trong miệng,
lúc xếp đồ cho Lân thì phải squad 3 cái rồi mới được xếp 1 món- thậm chí là một
chiếc vớ cũng tính là 1 món. Chưa dừng lại ở đó, Lân bôi dầu nóng vào phận sinh dục của Quốc,
phớt lờ tiếng rên đau đớn của anh. Nếu anh ta dám lén chạm tay vào cu và gãi, Lân sẽ đánh đòn
anh ta tới
khi cái mông không còn chỗ nào lành lặn và run lên bần bật mới thôi.
Đó là những ngày đầu tiên 2 đứa gặp nhau, cũng đã 2 tháng
trôi qua từ này đầu gặp gỡ. Bây giờ trở lại hiện tại.
Hình ảnh: Quốc đứng úp mặt vào tường và kiểm
điểm lại lỗi lầm của mình trước khi xưng tội với Lân
"Được rồi. Vậy là mày đang yêu cầu
tao phạt mày vì mày phạm lỗi quá nhiều. Nể tình mày tự giác, với cũng là thằng
anh chung nhà với tao, tao sẽ cho mày cầu được ước thấy. Bước qua đây thằng hậu đậu !"
< To be
continue >
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét