RƠI TỰ DO
Lời nói đầu: Đây là truyện khiêu dâm mang chủ đề BDSM gay, tập trung vào spanking và nhục
dâm.
Tất cả nhân vật và sự kiện trong truyện đều là hư cấu.
Vì thuộc thể loại BDSM, một số tình huống có thể vượt quá giới hạn đạo đức
thông thường của xã hội hiện thời, từ nhẹ đến nặng tùy theo đánh giá của tác giả
bên dưới. Mục đích chính là mang lại sự hưng phấn và khoái cảm cho người đọc. Mình khuyến nghị chỉ dành cho bạn đọc trên 18
tuổi, hoặc những người đã có tâm lý vững vàng, đủ khả năng phân biệt rõ ràng giữa
fantasy và thực tế, không để nội dung trong truyện ảnh hưởng tiêu cực đến suy
nghĩ và hành vi.
Mình xin cảm ơn.
Xếp hạng theo ý tác giả:
Độ nặng đô về thể xác: 5.0/10.0
Độ nặng đô về tâm lý: 8.0/10.0
Hastag:
#spank #discipline #cuckold #humiliate
Part 1: CỘT MỐC TỪ
ĐỈNH XUỐNG ĐÁY
Tôi
tên là Lân, tôi đang làm chuyên viên tài chính cho 1 công ty ở Hồ Chí Minh. Sếp
hiện tại của tôi là phó giám đốc, tên Việt. Hắn với vợ tôi là Mỹ gặp nhau ở buổi
picnic công ty lần trước.
Có những ngày Việt bắt tôi làm việc khuya tới
khuya, làm thêm cả thứ 7 và chủ nhật toàn những việc thừa thãi, trong thời gian
đó thì hắn với vợ tôi hẹn gặp nhau làm tình. Tại sao qua mấy tháng rồi mà tôi mới
biết chuyện đó cách đây 1 tuần ?
7 ngày
trước, 6h chiều sau khi nhân viên bắt đầu ra về, Việt gọi tôi vô văn phòng sau
khi đã nắm thóp được tôi. Hắn nói thẳng không kiêng nể: từ nay hắn với Mỹ- vợ tôi,
sẽ chính thức ở với nhau, tôi không còn chỗ đứng trong bức tranh gia đình này nữa.
Nếu tôi không nghe lời, theo 10 điều răn hắn vừa soạn, hắn sẽ tố cáo tôi vụ sai
phạm tài chính cách đây 2 năm. Đây không phải chuyện đùa, với các bằng chứng chặt
chẽ hắn có trong tay, tôi sẽ bị bắt giam ngay lập tức. Không chỉ thế, hắn bắt tôi
phải quyết định đồng ý 10 điều răn vô điều kiện ngay trong hôm đấy. Tôi không
còn lựa chọn nào. Tôi nhìn tờ A4 ghi 10 điều răn và tưởng tượng ra viễn cảnh không
tốt đẹp chút nào.
Điều
răn 1. Tôi phải cởi quần tây áo sơ mi khi được trong văn phòng hắn. Nếu cãi hay
không nghe lờ, thỏa thuận giữa chúng tôi chấm dứt và tôi không còn lựa chọn nào
khác. Lúc đó công ty sẽ truy tố tôi, tôi đi tù, hắn vẫn sẽ sống với vợ và 2 con
trai tôi. Tôi căm ghét Việt kinh khủng nhưng bất lực và thực hiện theo.
Giờ tôi
đang đứng chỉ mặc đồ lót trong văn phòng hắn, áo ba lỗ trắng, quần lót xanh navy
và đôi vớ cao cổ đen. Thư ký của hắn là Tuấn (trẻ hơn tôi 12 tuổi) đã đem quần
áo tôi đi chỗ khác. Sự nhục nhã dần tăng khiến tôi muốn phát khóc tại chỗ, vì
Việt trẻ hơn tôi 4 tuổi. Việt 32, tôi 36, Tuấn 24.
Tôi
không tin nổi chuyện này đang xảy ra. Phần của điều răn 1 là tôi phải đứng quay
mặt về phía Việt, dạng chân rộng hơn vai, hai tay chắp sau gáy. Tôi mặc đồ lót trong
tư thế ấy, sếp Việt ngồi trên ghế công thái học hiện đại, quần tây vest đen tươm
tất đưa ra những lời bình phẩm không hay, đôi khi biến tôi thành trò cười trước
mặt thư ký. Cứ ngỡ là chuyện xấu hổ này chỉ diễn ra trong căn phòng phó giám đốc
trong buổi chiều tan tầm, nhưng chuyện này ảnh hưởng tới tôi nhiều hơn thế. Phần
lớn nhân viên trong công ty đều biết chuyện hắn ngoại tình với vợ tôi. Thằng
thư ký khốn nạn kia sẽ qua văn phòng những đêm khuya và cuối tuần để kiểm tra tôi
có đang làm việc được sếp Việt giao không, vào đúng những đêm Việt và vợ tôi hẹn
hò. Sao tôi ngu quá trời mà không phát hiện ra?
Điều
răn 2. Tôi tiếp tục đọc, từ nay tôi phải nghe mọi chỉ thị của hắn hoặc Tuấn,
không được cãi lại. Hắn đã tìm cho tôi một phòng trọ, đó là nơi từ nay tôi sẽ ở.
Tôi không được gọi về nhà hay nói chuyện với vợ. Sau cuộc họp này, tôi phải đi
thẳng tới phòng trọ bằng xe buýt (vì Việt giữ xe tôi lại ở nhà, nơi mà từ nay hắn
sẽ ở chung với vợ tôi và 2 con trai). Khang và Khanh, 2 đứa con trai tôi, sẽ được
thăm tôi mỗi tuần một lần, hoặc ở công ty hoặc ở phòng trọ. Tuấn sẽ giám sát buổi
thăm. Việt sẽ giải thích tình hình mới cho 2 đứa con. Khóa nhà đã đổi, điện thoại
của tôi bị Việt tịch thu và đổi mật khẩu. Sau này lương hàng tháng của tôi sẽ
chuyển thẳng cho Việt, hắn sẽ trích ra tôi tiền tiêu vặt những mục hắn thấy chính
đáng. Tôi nghe hết điều răn số 2 thì giận run người vì sự vô lý quá đáng hiện rõ
trong tờ giấy trước mặt. Tôi bắt đầu cãi lại những câu khó nghe, trong khi vẫn giữ
nguyên cái tư thế xấu hổ mà tôi đang đứng, Tuấn cười khẩy. Phần của điều răn 2
là nếu tôi cãi, tôi sẽ bị Việt hoặc Tuấn bế lên đùi quất mông 50 cái. Cái gì vô
lý thế này mà tôi không được cãi lại ư. Tôi không tin nổi.
Điều
răn 3. Tôi phải mặc áo liền quần đi làm mỗi ngày. Nhìn như 1 lao động phổ thông
làm việc trong xưởng hoặc ngoài đường phố hơn là 1 nhân viên tài chính tại trụ
sở của 1 công ty lớn.
Sau
6h tối khi nhân viên cuối cùng về hết, Việt hoặc Tuấn sẽ qua văn phòng tôi kiểm
tra xem sản phẩm công việc ngày hôm đó có đủ hài lòng không. Nếu không đạt yêu
cầu, tôi phải cởi áo liền quần ra, cúi gập người nắm chặt hai mắt cá chân — bị
quất 50 roi bằng dây nịt. Dù sao thì 6h tối áo liền quần cũng bị lấy đi bỏ vào
ngăn tủ khóa lại. Từ 6h tối tới 11h đêm tôi mặc đồ lót và làm việc trong văn
phòng nóng nực và tối tăm do hệ thống đèn và máy lạnh được tự động tắt sau 6h
chiều, tôi phải dùng quạt sạc pin cầm tay mua loại rẻ tiền nhất trên Shopee để
tránh nóng. Đúng 11h đêm, tôi gửi báo cáo công việc, tủ khóa tự động bật mở, đó
là loại ổ khóa tích hợp 5G điều khiển từ xa bằng smartphone của Việt, tôi lấy áo
liền quần mặc lại rồi ra đón chuyến xe buýt cuối cùng về phòng trọ. Phòng trọ Việt
thuê cho tôi là loại cực kỳ phổ thông trong xóm lao động nghèo, đã vậy Việt còn
kỳ kèo trả giá với chủ trọ, chi phí mỗi tháng thuê trọ cho tôi chỉ vỏn vẹn
500,000vnđ. Nếu phát sinh trong quá trình ở tại đây, tôi phải tự làm thêm việc
cho chủ nhà trọ để bù lại. Tôi chỉ có thể dùng công lao động để trả vì tôi không
thể giải quyết bằng tiền được, Việt chỉ để lại cho tôi đủ tiền ăn và đi xe buýt
về trọ. Trong khi thu nhập hơn 40,000,000 vnđ hàng tháng của tôi chuyển thẳng vào
tài khoản của Việt định kỳ. Tôi không hiểu sao mình lại sợ đi tù đến mức thỏa
hiệp điều ngu ngốc như này.
Điều
răn 4. Không có khái niệm nghỉ cuối tuần, thứ 7 và chủ nhật tôi vẫn phải lên văn
phòng giải quyết công việc về tài chính cũng như việc vặt từ 8 giờ sáng đến 6
giờ chiều nếu có yêu cầu. Quy tắc giống như trên. Nếu không hoàn thành theo ý
Việt và Tuấn thì gập người chổng mông chịu đủ 50 roi. Buổi thăm con trai hàng
tuần (Việt sẽ giải thích tình hình cho chúng) chỉ được diễn ra 1 tiếng ở công
ty. Nếu cả tuần tôi nghe lời hết thì được mặc áo liền quần. Đó là phần thưởng để
tôi tiếp tục ngoan. Còn không thì 2 con trai 15 và 17 tuổi sẽ thấy tôi mặc mỗi đồ
lót, và tôi phải tự nghĩ ra lý do để giải thích với chúng.
Điều
răn 5. Việt đang làm giấy tờ chuyển toàn bộ tài sản và quyền tài chính qua cho vợ
tôi. Nếu tôi ký giấy tờ chuyển toàn bộ tài sản qua cho Mỹ (Việt quản lý), thì ổn.
Còn nếu tôi suy nghĩ quá lâu, trong thời gian đó Việt sẽ nổi nóng và tăng hình
phạt. Và hình phạt sẽ chỉ có tệ hơn và tệ hơn.
Điều
răn 6. Nếu tái phạm thêm (do Việt và Tuấn quyết định), tôi mất luôn quyền mặc áo
liền quần, làm việc trần truồng hoàn toàn trong giờ hành chính chứ không chỉ buổi
tối hoặc cuối tuần.
Điều
răn 7. Nếu còn gây sự thêm nữa, tôi sẽ bị đưa xuống tầng hầm phòng thay đồ của bảo
vệ (cả tòa nhà 12 tầng đều thuộc công ty) để tắm trong giờ họp ban lãnh đạo (cuộc
họp mà tôi không còn được tham dự). Sau đó tôi ướt nhẹp bước ra - không được phép
lau khô- đi vô văn phòng Việt, hắn sẽ cạo sạch lông toàn thân tôi từ cổ trở xuống
trước mặt mọi người. Lúc đó tôi mất hết đặc quyền. Việt muốn mọi người thấy tôi
như thằng nhóc hư chưa tới tuổi mọc lông, thay vì là 1 thằng đàn ông.
Điều
răn 8. Mỗi ngày từ 12h tới 14h chiều, trong khi các đồng nghiệp nghỉ trưa, tôi
phải tập thể dục ở tầng lửng — dưới sự giám sát của huấn luyện viên cá nhân mà
Việt thuê. Cãi lại thì hình phạt như trên.
Điều
răn 9. Mỗi chủ nhật (khi Mỹ, Việt và 2 con trai đi chơi), tôi phải qua làm việc
vặt ở ngôi nhà từng là của tôi. Thư ký Tuấn chở tôi đi đồng thời bắt tôi đọc
thuộc lòng danh sách việc nhà được soạn sẵn trên suốt quãng đường.
Điều
răn 10. Tôi phải xưng hô với Tuấn và Việt là “thưa sếp” mọi lúc. Không được phản
đối. Nếu phản đối sẽ lên đồn ngay. Dù kể cả khi Việt nói đùa, tôi thật sự sợ
run người khi nghe từ “lên đồn”. Bởi vì tôi biết, Việt có bạn bè anh em là luật
sư và công an rất nhiều, và quan trọng hơn là hắn có bằng chứng việc tôi gian lận
2 năm trước.
Khổ
thật, tôi chỉ có 2 lựa chọn, đồng ý 10 điều toxic này hoặc vào tù. 10 điều răn
Tuấn vừa nói, tôi không thấy điều nào là phước lành cả.
Tôi
có thói quen viết nhật ký, nên giờ tôi đang ngồi trong văn phòng viết cái này.
Tuấn vừa ra ngoài và Tôi được nghỉ ăn tối nên mới viết được. Nghỉ ăn tối nghĩa
là tôi phải mặc đồ lót đi ra máy bán tự động ở tầng trệt, mua đồ ăn bằng 24
nghìn đồng tiền tiêu vặt Việt cho, cộng với 7 nghìn đi xe buýt lúc về. Giờ là
7h20 tối, Tuấn sắp quay lại. Hắn nói tối ngày đầu tiên, để tôi hiểu là 2 sếp thật
sự nghiêm túc, khi hắn quay lại văn phòng, tôi phải vào tư thế cho hắn đánh 1
trận mở màn, tôi được yêu cầu cúi gập người tại bàn làm việc, 2 chân dang rộng bằng
3 gang tay, trần truồng. Dù tôi không cãi, Tuấn vẫn lấy roi da (mua bằng tiền lương
của tôi, nằm sẵn trong học tủ bàn làm việc của tôi) quất tôi 50 roi. Tôi phải đếm
“1… 2… 3…” sau mỗi roi. Nếu tôi đếm sai, tôi đếm lại từ 0. Đúng, đếm từ 0 có
nghĩa là “0” vẫn tính là một roi đau điếng trước khi tới roi thứ “một”. Hắn nói
tôi sẽ không ngồi làm việc giấy tờ nổi sau trận đòn đầu tiên, nên sau roi thứ
50, hắn kéo tôi vào toilet và yêu cầu tôi 15 phút đứng chà cái bồn tiểu mà hắn
vừa vung vãi trước đó.
…
Tuấn, thư ký của sếp Việt, vừa quất tôi 50 phát bằng roi da. Tôi vẫn không tin nổi. Tôi không nằm mơ. Mông tôi, đùi sau, khắp nơi đều bỏng rát, đau kinh khủng. Tuấn, thằng này chắc là gay hoặc bi, không những cho phép tôi viết nhật ký về sự kiện này, mà còn bắt tôi phải viết và báo cáo hằng ngày. Và tôi phải nói thật từng chi tiết. Để tôi kể thêm về Việt, 1 bài học nuôi ong tay áo của tôi. Việt 32 tuổi, hiện tại là phó giám đốc công ty. Tôi 36 tuổi, chuyên viên tài chính. Ban đầu, khi tôi giúp Việt vào làm, hắn đang làm dưới quyền tôi — cho đến khi hắn chơi xấu tôi với sếp lớn Huy, giám đốc công ty. Huy với tôi trước kia hay đi ăn trưa chung, thân thiết lắm. Giờ anh Huy không thèm nói chuyện với tôi nữa. Huy và Việt thành đôi bạn song sát trên chiến trường kinh doanh. Tình hình hiện tại quá thảm nên cho phép tôi ăn mày về quá khứ, lớn lên ở Sài Gòn, tôi là học bá hồi trung học, giờ vẫn được coi là cực kỳ tri thức và thêm phần cuốn hút hơn từ lúc tôi bắt đầu đọc sách dinh dưỡng và dành thời gian chăm chút cơ thể, tập gym có thân hình hoàn hảo. Hồi trung học tôi cũng từng được giải 3 bơi lội của quận đó nha.
Việt
học cùng ngôi trường với tôi, vào 4 năm sau đó. Hắn chơi bóng rổ. Năm nay 32 tuổi,
hắn vẫn đẹp trai nhưng do hay đi chơi nhiều nên hơi mập mạp. Khi hắn thất nghiệp
và khao khát muốn vào công ty tôi làm, hắn đã tiếp cận và hỏi han tôi, khen tôi
những điều hắn biết về quá khứ tôi. Vì cùng trường nên chúng tôi có nhiều chủ đề
để nói, thấy dễ mến, tôi trực tiếp giới thiệu qua anh Huy giám đốc. Ban đầu hắn
báo cáo trực tiếp công việc với tôi. Ở câu lạc bộ cầu lông, hắn hay rủ tôi đánh
đôi cầu lông vì tôi chạy nhanh và phản xạ tốt. Chúng tôi là 1 cặp hay cầm sân vì
đánh ít khi thua. Chúng tôi cũng tập gym chung ở tầng hầm tòa nhà vào giờ tan tầm.
Trong phòng tắm, hắn thấy hết thân hình tôi và cũng từng thừa nhận là ghen tị với
tôi.
Cách
đây khoảng 2 năm, Việt bắt quả tang tôi làm một việc không được phép trong giới
tài chính. Hắn nói sẽ giữ tài liệu và không tố cáo, nể tình tôi đã giúp hắn có
công việc trong lúc thất nghiệp. Cả hai đều biết nếu bị lộ tôi sẽ đi tù, mất việc,
rắc rối tùm lum. Hắn không nhắc lại. Nhưng sau đợt đó, tôi gần như phải nhượng
bộ hắn trong mọi việc ở công ty. Việt lợi dụng chuyện này nên đã bôi xấu hình ảnh
tôi với sếp lớn, những cái tạo ra giá trị lợi nhuận thì hắn trực tiếp báo với
anh Huy giám đốc, còn những sự cố gây ra thất thoát cho công ty, tôi phải tự giác
nhận trách nhiệm về phần mình sao cho Việt không liên quan. Cách đây 1 năm, tôi
chính thức trở thành cái gai trong mắt anh Huy, còn Việt được tín nhiệm và thăng
chức phó giám đốc với thu nhập gấp đôi tôi hiện tại. Thu nhập và chức vụ của tôi
không có gì tiến triển thêm từ cột mốc ấy, thậm chí anh Huy còn nghĩ tôi đang
nhận lương cao hơn những gì mà tôi đóng góp.
Việt
ly hôn cách đây 10 tháng, nghĩa là 2 tháng từ lúc nó lên chức. Và tôi vừa biết
hôm qua rằng hắn với vợ tôi đã gặp nhau làm tình gần như mỗi ngày trong 9 tháng
qua, kể từ buổi tiệc công ty. Thường thì trưa và tối, đôi khi hai lần một ngày.
Từ khi lên quản lý tôi, Việt bịa ra đủ thứ công việc vô ích để tôi phải ở lại
văn phòng, trong khi hắn với vợ tôi tha hồ cặp kè. Tôi có vẻ quá ngu, mãi tới
hôm hắn kêu vào phòng nói thẳng mặt mới biết. Hôm qua là cái ngày Việt gọi tôi
vô văn phòng — có cả Tuấn đứng đó. Hắn nói rất tỉnh bơ công khai chuyện sẽ hẹn
hò với vợ tôi: tôi phải im miệng, nghe cho xong, thậm chí còn làm theo 10 điều
răn của hắn. Nếu tôi làm đúng, hắn sẽ không gọi công an còng tay tôi vì vụ sai
phạm tài chính 2 năm trước.
Điều
đầu tiên hắn yêu cầu là — trước khi nói về 10 điều răn quái dị ấy — tôi phải cởi
trang phục và đứng quay mặt vô hắn (hắn ngồi gác chân lên bàn rất thong thả),
hai tay chắp sau gáy. Với uy lực của Việt, thêm với việc hắn được anh Huy giám
đốc tín nhiệm, tôi sốc và sợ quá nên làm theo, đó là ngày đầu tiên mà tôi đã kể
từ đầu. Tôi không được gặp hay nói chuyện với vợ. Việt nói sẽ cắt đứt sạch sẽ.
Hắn lo hết giấy tờ ly hôn, tiền cấp dưỡng, tiền nuôi con. Hắn nói tôi phải ký các
giấy tờ ấy. Tôi không được giữ chìa khóa nhà (nhà sẽ chuyển tên qua hắn). Xe tôi
từ nay thuộc về vợ mình. Hắn đã sắp xếp cho tôi ở phòng trọ (tối qua Tuấn chở tôi
tới, tôi mới biết tôi ở chung phòng với 7 thằng đàn ông khác, trong 1 căn phòng
30m2, chỉ vừa đủ đặt 4 cái giường tầng và 1 cái toilet. Và chỉ có tôi phải làm mấy
việc lặt vặt như sửa ống nước, đổ rác,… trong khu trọ để để giảm chi phí thuê
trọ. Còn tiền bạc, Việt cho tôi đủ dùng trong ngày, còn lương và thu nhập khác
chuyển hết qua hắn.
Mỗi
lần tôi định lên tiếng khi hắn ra lệnh (Tuấn đứng cười khẩy), Việt nói: “Mày
nói thêm một tiếng nữa là tao gọi công an liền.”Tôi cũng không được nghỉ việc. Tôi
vẫn phải làm cho Việt — ban ngày mặc áo liền quần. Tối nhân viên về hết thì tôi
bỏ bộ đồ vào tủ và tiếp tục công việc được giao thêm. Không được đi câu lạc bộ của
công ty— trừ khi Việt bắt tôi đi đánh cầu lông đôi với hắn (như cuối tuần này).
Ăn tối thì được phát ít tiền rồi tôi phải mặc đồ lót chạy xuống tầng trệt để
mua ở máy bán tự động.
Đây
là cuộc sống mới của tôi. Tôi không làm gì được. Phần tệ nhất là nếu tôi cãi
hay không nghe, hắn sẽ làm mấy chuyện trước khi tống tôi vô tù. Thay vì được mặc
gì đó khi thăm con tôi sẽ bị trần truồng. Việt nói hắn sẽ giải thích cho 2 con
nghe theo cách hắn muốn. Ngoài ra, nếu tôi không nghe lời hắn hoặc Tuấn, mông tôi
sẽ ăn roi nhiều hơn, nặng hơn, và có thể công khai trước mặt nhân viên khác. Hắn
chỉ định vài nhân viên sẽ được phép xem cảnh tôi bị đánh đòn, và trong số đó đều
không ai ưa tôi cả.
Có 1
điều hắn làm tôi sợ nhất, vì hắn luôn ghen với thân hình tôi, đây là cơ hội để
hắn phá hoại thân hình tôi giống như hắn phá hoại sự nghiệp tôi. Hắn dự định quất
tôi thường xuyên bằng tay, bằng thước, bằng dây nịt, bằng roi, để khi đi đánh cầu
lông, sẽ có những cô gái thấy vệt roi ẩn hiện dưới quần short. Hắn không cho tôi
tập gym chỗ gần nhà nữa. Hắn sắp xếp cho tôi tập thể dục ở tầng lửng với huấn
luyện viên cá nhân của hắn. Hắn đã dặn huấn luyện viên cho tôi tập những động
tác ngu ngốc, không phải để săn chắc, mà để dương vật tôi lúc lắc lung tung và
xệ xuống. Việt, dù có mặc quần áo hay không, cũng không đẹp bằng tôi. Thật
không thể tin nổi vợ tôi lại làm chuyện này. Ngoại tình với Việt sau lưng tôi.
Giờ Việt chiếm luôn cả cuộc đời tôi.
Hôm
nay, khi Tuấn đến giám sát công việc, tôi nói với Tuấn là tôi cần mua bàn chải,
kem đánh răng Sensodyne với vài thứ cơ bản, vì Việt đã bắt đầu tịch thu đồ đạc và
tiền bạc của tôi. Tuấn nói vì Sensodyne đắt tiền, nên sẽ mua loại khác cho tôi.
Nếu tôi đòi hỏi thêm gì nữa thì hắn sẽ cho ăn thêm mấy lằn vào mông. Trong khi
đó Việt và vợ tôi đang xài hàng triệu tiền của tôi cho bữa ăn chiều. Hôm nay Việt
gọi tôi vô văn phòng. tôi mặc áo liền quần tranh thủ chạy vào. Khi vô văn phòng
hắn và đóng cửa, tôi phải cởi áo liền quần ra. Tuấn đứng ở và nhìn vào dưới lớp
quần lót đằng sau của tôi, mỉm cười khoái chí về độ sưng lên rõ rệt qua lớp quần
mỏng do 50 lằn roi mà Tuấn đã quất tôi tối qua. Việt mời tôi ngồi để triển khai
công việc trong ngày. Tôi ngồi vào cái ghế riêng của tôi. Cái ghế gỗ có khắc
hoa văn lồi lõm lộn xộn, ghế không có chỗ gác chân, và chân của tôi phải giữ không
được chạm xuống sàn. Trong lúc ngồi, toàn bộ trọng lượng cơ thể dồn hết xuống mông,
hoa văn đâm vào cái mông mới ăn đòn hôm qua khiến tôi đau kinh khủng. Sau 4 tiếng
đồng hồ nghe triển khai, tôi xin vô toilet trong văn phòng riêng của Việt (trước
kia là của tôi), hắn nói nếu muốn đi vệ sinh thì chỉ được dùng toilet phòng
thay đồ nhân viên vệ sinh ở tầng hầm — không được dùng toilet công cộng ở các tầng
và càng không được dùng toilet của hắn.
Khi
có người vô văn phòng Việt mà tôi đang đứng mặc mỗi đồ lót chắp tay sau gáy (kể
cả Huy giám đốc công ty hôm nay cũng vô), họ không nói gì, xem đó là hiển nhiên.
Họ rõ ràng biết chuyện. Họ không thèm nói với tôi. Huy chỉ cười nhẹ và nói với
Việt: “Ừ, tốt lắm Việt, mày giúp Lân kỷ luật lên đi, nó càng ngày càng trở thành
gánh nặng rồi.”
Khi
họ bàn chuyện nhân sự hoặc định hướng công ty, Việt bảo tôi đi ra góc tường,
quay mặt vô tường, chắp tay sau gáy và im miệng. Những lúc như vậy, tôi bị bắt đeo
tai nghe kết nối với điện thoại của Tuấn, Tuấn bật nhạc remix cỡ lớn để đảm bảo
tôi không nghe được cuộc trò chuyện của các lãnh đạo.
Nhưng
có những việc, Việt và Tuấn sẽ cố tình tắt nhạc đi để tôi nghe ngóng. Chẳng hạn
như việc Tuấn nói với Việt hắn muốn nhận lương tăng ca khi đến giám sát tôi vào
các buổi tối, đồng thời hứa sẽ đánh tôi thật mạnh tay đáng với số tiền tăng ca
nhận được. Việt cười và tán thành hợp lý, gợi ý Tuấn đánh vài roi vào đùi sau, để
cuối tuần hắn sẽ rủ tôi đi chơi cầu lông, mấy đứa nhân viên nữ hay nhìn trộm cặp
đùi tôi sẽ thấy và đồn đoán lung tung. Việt làm vậy để thỏa mãn sự ghen tị với Lân,
vì trước kia, khi nhiều đồng nghiệp chê Việt nhờ chung cặp cầu lông với Lân mới
ăn thắng nhiều. Việt và Tuấn bàn tán tự nhiên về cách trừng phạt tôi như thể tôi
không nghe được gì, trong khi họ đã cố tình tắt nhạc trong tai nghe tôi.
Mọi
chuyện vẫn chưa dừng lại, khi Tuấn vừa bước đến chỗ tôi làm việc, hắn nhắc tôi
phải viết về quy định của Việt với dương vật tôi. Tôi không được phép chạm vào
nó, không được thủ dâm, không được xuất tinh. Nếu Việt thấy tôi ngoan ngoãn, xứng
đáng được thưởng (tối đa một lần một tuần), hắn sẽ tự sục cho tôi trong khi tôi
đứng trần truồng trong văn phòng hắn. Nếu tôi tự thực hiện thủ dâm như 1 người đàn
ông bình thường thì sao, Việt và Tuấn sẽ nọc tôi nằm sấp lên bàn làm việc, 2 người
đàn ông ở 2 bên sẽ vung dây nịt vào mông tôi cho đến khi tôi bắn tinh tiếp 1 lần
nữa. Là 1 người đàn ông có 1 vợ 2 con, tôi không tài nào hiểu nổi làm sao tôi có
thể bắn tinh khi hứng chịu 1 cơn mưa roi dây nịt như thế, đã vậy còn trong tình
trạng sau khi đã xả hết 1 đợt tinh trước đó vài phút, nên kết cục là tôi phải khóc
lóc cầu xin 1 hình phạt khác thay thế, cũng may là sau 2 tiếng đồng hồ quật liên
tiếp, 2 sếp cũng chấp nhận tôi 1 hình phạt khác, vì cu tôi lúc này đxuất tinh là
điều không thể, hoặc có thể 2 sếp tôi cũng đã mỏi tay, tôi có thể thấy mồ hôi họ
nhễ nhại dù trong phòng máy lạnh 24 độ C. Vì vậy quy tắc không được chạm vào dương
vật là tuyệt đối, không được lặp lại. Trong khi đó, nhiều lần mỗi ngày khi tôi
vô văn phòng Việt nhận triển khai công việc, hắn hay xoa bóp, sờ soạng dương vật
tôi, nhẹ nhàng vô ý nhưng đủ để tôi bị kích thích, rồi tiếp tục cọ xát khiến tôi
cương cứng, khi tôi chuẩn bị có dấu hiệu phê pha sắp xuất tinh, hắn dừng hẳn lại,
mặt nghiêm nghị và bắt tôi đọc lại toàn bộ nội dung công việc được triển khai từ
đầu buổi đến giờ. Với nội dung triển khai mơ hồ, không cụ thể, kèm với cơn nứng
cả tuần không được xả được khơi gợi lên, nên tôi không thể lặp lại được nội
dung một cách rõ ràng. Kết quả là tôi bị đè lên đùi của Việt và bị đánh 50 bạt
tai thô bạo vì tội mất tập trung. Là 1 thư ký đắc lực và hiểu ý sếp mình, những
lúc thế này, Tuấn sẽ cố tình chạy đi kiếm anh Huy giám đốc, tìm lý do hợp lý để
mời anh Huy giám đốc vào phòng của Việt, chủ yếu để anh Huy chứng kiến cảnh tôi
bị đòn vì thiếu tập trung trong công việc:
Tuấn:
Dạ anh Huy, phiền anh một chút ạ. Anh Việt cần gặp trực tiếp anh khoảng 15 phút
để trao đổi về buổi họp kinh doanh sắp tới. Dạ ngại quá, theo quy tắc thì anh
Việt sẽ lên báo cáo cho anh, nhưng hiện tại anh Việt đang giải quyết nhiều vấn đề
nên khá là stress. Phiền anh đích thân xuống gặp anh Việt được không ạ.
Anh Huy:
Anh cũng đang chờ nghe thêm ý kiến của Việt về cuộc họp đó đây. Để anh xuống gặp
luôn.
Khi tiếng cửa mở ra, tôi ngưng sự vùng vẫy lại,
dù lực đánh vẫn không giảm. Tôi nằm trên đùi Việt nghe tiếng giày tây của anh
Huy bước vào, anh thở dài, hỏi Việt về lý do tôi bị đánh đòn lần thứ 2 trong tháng
(đó mới chỉ là 2 trong số gần chục lần tôi bị đánh gần đây bởi Việt và Tuấn). Cả
2 lần anh Huy nhìn thấy tôi bị đánh toàn là những lần liên quan đến công việc-
khiến anh Huy càng thêm thất vọng về tôi. Anh Huy cảm thấy tội nghiệp cho Việt,
khi phải gánh 1 đứa nhân viên vụng về như tôi. Dù mới chỉ khoảng 30 bạt tay, tôi
vẫn được tha cho đứng lên úp mặt vào tường. Việt nói thời gian của anh Huy là vàng
bạc nên không muốn tôi làm phí thời gian của ảnh, sau đó 2 người cùng ngồi lên
sofa và thảo luận về nội dung báo cáo kinh doanh sắp tới. Tuấn chạy lại đeo tai
nghe cho tôi, mở lên bản nhạc Baby shark, khiến tôi thấy như mình nhỏ lại như 1
đứa bé.
Cuối
tuần này, Việt nói tôi sẽ là đối tác cầu lông của hắn ở câu lạc bộ thể thao của
công ty. Tôi sẽ được ghi tên là khách mời vì hắn đã xóa tên tôi khỏi danh sách
hội viên. Hắn biết có tôi làm partner thì thắng chắc. Và tôi phải thắng trận,
không phải vì tôi háu thắng, mà vì kết cục của tôi nếu thua sẽ thảm vô cùng khi
về văn phòng, ngoài bị đánh 100 roi, tôi sẽ bị cấm thêm 1 ngày xuất tinh ứng với
mỗi trận để thua. Sau trận đấu, tôi không được ở lại ăn trưa cùng đồng nghiệp hay
tắm ở câu lạc bộ như trước. Hết trận là phải về ngay, Tuấn chở. Trưa thứ Bảy là
bắt đầu trận cầu lông, nên hắn cho tôi xuất tinh sáng thứ Bảy, nghĩa là Tuấn sẽ
tự tay sục, tôi vẫn không được tự sờ, mục đích là để tôi thư giãn trước trận cầu
lông. Từ lúc dọn vào nhà tôi ở, Việt đã cho đi gần hết quần áo chơi cầu lông của
tôi, đồng thời sắm sửa toàn bộ cho riêng hắn từ đầu đến chân là bộ sưu tập mới
nhất từ hãng Yonex. Quần áo cầu lông Việt đưa cho tôi là bộ cũ kỹ giãn thun của
Tuấn khi cậu còn là sinh viên năm 4. Tôi sẽ trông thảm hại khi đứng cùng cặp với
hắn. Hắn không quan tâm, miễn thắng là được.
Khi
thấy tôi gần như bất lực, Việt hỏi một câu nhỏ nhẹ đầy chí mạng:
“Nè Lân,
lồn của vợ mày, giờ chỉ có quyền ngậm cặc của tao thôi. Đúng không?”
Tôi
không trả lời.
Hắn
quát lớn: “Tuấn ! Lấy roi!”- tiếng quát to tới nỗi thằng Tuấn dù theo dõi câu
chuyện nhưng vẫn giật mình.
Tôi
vội xin lỗi: “Vâng thưa sếp.”
“Vâng
thưa sếp cái gì?”
Việt
hỏi.“Vâng thưa sếp, cái đó… của vợ em chỉ có … ăn dương vật của sếp…”
”Giờ
nghe cho rõ. tao nhắc lại: mày sẽ không được xuất tinh cho đến khi tao thấy thoải
mái. Hiểu chưa?” Việt gằn giọng.
“Vâng
thưa sếp.”
Việt
nói với Tuấn: “À. Trưa mai em chở Lân về nhà, bồn tắm phòng anh bị nghẹt rồi, chắc
do Mỹ cạo lông rồi xả xuống đó. Em cho Lân về sửa ống nước chỗ đó hộ anh nhé. Mới
thấy mấy tư thế làm tình trong bồn tắm trên X cũng đã lắm, xong thì tối mai anh
thử luôn. haha. “
Việt
quay qua nói với Lân: Mày nghe rõ chưa, tối nay lo mà lên youtube học cách sửa ống
nước, trưa mai theo Tuấn về nhà. Vào phòng tao, sửa xong bồn tắm, để vòi nước xả
liên tục vào bồn để test còn nghẹt hay không, rồi đi xuống gara đứng chờ. Chiều
tao về kiểm tra bồn, nếu Bồn tắm thoát nước tốt thì hôm nay tao tăng tiền ăn
chiều cho mày lên 50,000vnđ. Còn không thì mày nát mông trong gara, giờ đó thì
chắc vợ con mày về tới nhà rồi đó. Mày hiểu vấn đề chưa?”
“Vâng
thưa sếp,” tôi nói.
Trong
suy nghĩ của Việt: Lân à, 10 tháng qua quất vợ mày đều đặn 2 ngày 1 tuần là tao
thấy đã lắm rồi. Mà hiện tại công việc còn lên như diều gặp gió, còn có thêm trợ
lý như mày nghe lời tao, càng sướng hơn. Biết được sự thật mày từ 1 thằng hoàn
hảo khiến ai cũng phải ghen tị, trở thành 1 thằng không còn xu dính túi, ăn mặc
thiếu thốn phải xin từng đồng tiền lẻ, không nhà, không xe, bị nhốt ở công ty
hay phòng trọ,… mọi thứ khiến bản tính phái mạnh chinh phục con đực khác của tao
như mạnh mẽ hơn. Nếu mày tiếp tục ngoan ngoãn, tao sẽ giữ mày ở đó phục tùng, còn
nếu mày có ý nghĩ tạo phản và vùng lên, thì hãy nghe Nick nói cái này.
Viết truyện là hành trình dài và đôi khi rất cô đơn. Việc bạn
đọc đến tận đây đã là một sự ủng hộ lớn với mình rồi. Nếu bạn thích câu chuyện
này và muốn ủng hộ mình một chút (donate), nó sẽ giúp mình có thêm động lực để
viết những chương hay hơn nữa.
Inbox mình để lấy số
tài khoản
nhé. Mọi
sự
ủng
hộ
dù nhỏ
cũng
làm mình rất
vui và có động
lực
viết
tiếp. Cảm
ơn
rất
nhiều
vì đã
đồng
hành cùng mình!
Tele:
@Nick_y98