Thứ Tư, 20 tháng 8, 2025

Ra mắt Bố vợ tương lai

 Ra mắt Bố vợ tương lai

Lời nói đầu: Đây là truyện khiêu dâm về chủ đề BDSM cho gay, dành riêng cho những người thích thể loại spanking và nhục dâm

Các nhân vật trong truyện đều là hư cấu. Vì là truyện khiêu dâm chủ đề BDSM, vài tình huống trong truyện có thể vượt giới hạn về đạo đức của xã hội hiện tại, từ nhẹ đến nặng, mục đích là đem lại cảm giác thú vị và hưng phấn cho người đọc. Mình khuyến khích bạn đọc > 18 tuổi, hoặc tâm lý về xã hội đủ vững để không bị ảnh hưởng bởi những lệch lạc trong truyện.

Mình xin cảm ơn.

Xếp hạng theo ý tác giả:

Độ nặng đô về thể xác: 6.0/10.0

Độ nặng đô về tâm lý: 7.0/10.0

Hastag: #Bố vợ tương lai #spanking #father-in-law #humiliate #discipline #daughter’s-boyfriend

Tôi gp Qunh Như, bn gái hiện tại của tôi, ti mt ba tic Câu lạc bộ Âm nhạc vào năm th ba đi hc. Cô y là sinh viên năm hai. Vi mái tóc đen huyền xõa ngang vai, đôi mt bồ câu hin lành, thân hình 1m65 nhỏ nhắn cùng làn da trng hồng. Ngoại hình 9 điểm thì tính cách lại 10 điểm làm tôi mê đắm, tính em e dè nhưng vui v và thông minh, tử tế và hay lo lắng cho người khác từng thứ nhỏ nhất, tôi tht không thể bỏ lỡ 1 người như vậy, và tôi đã rơi vào lưới tình vớiy gn như ngay lp tc tại bữa tiệc đó.

Dường như có điu gì đó tôi cũng lt vào mt xanh ca cô y, bi vì mt tun sau chúng tôi đã hn hò và bt đu nghiêm túc hơn mt chút. Cá nhân tôi mun nghĩ rng đó là s hiền lành và n cười ca tôi đã chinh phc cô y. Tuy nhiên, mt người bạn thân ca tôi li cho rng có l là do cặp mông căng đét ca tôi. Theo ý kiến ca nó, không cô gái nào có th cưỡng li mt người đàn ông có vòng ba đp.

“Thôi đi thằng khỉ, Mày dâm nên nghĩ ai cũng dâm, ẻm nói ẻm thích tao vì tao có nụ cười đẹp mà.” – Tôi giải thích mỗi khi bị thằng bạn chọc mình.

Tôi không phi là người thích khoe khoang nhưng tôi phi tha nhn rng tôi có mt cái mông to, đp và săn chc và ph n thường xuyên đ ý đến nó khi tôi mc qun thể thao, quần thì đúng size người, nhưng với cặp đùi to và mông căng thì phần mông tôi mặc vào thì gần như quần bó. Thm chí, rt nhiu thằng bạn cũng lén nhìn và ước ao. Đó là mt điu giúp tôi t tin mi khi tập thể thao hoặc tắm cùng đồng đội sau trận bóng. Tôi nghĩ rng tôi là mt người có ngoi hình trên mc trung bình nói chung. Tuy không phi là mt gã cơ bp cun cun vi cơ bng sáu múi nhưng tôi tp th dc đ gi dáng cho cân đối.

Dù sao đi na, vic chính xác điu gì đã khiến Qunh Như yêu tôi ngay t đu không quan trng. Mi quan h ca chúng tôi đã có mt khi đu tt đp. Khi mùa hè bt đu đến gn, cô y mi tôi đến gp gia đình cô y ở Bắc Giang. Tôi đng ý và chúng tôi quyết đnh s li vi h 1 tun, trước khi tôi quay về Hồ Chí Minh và bt đu công vic hè ca mình.

Vào 1 ngày hè oi , chúng tôi đến nhà thi thơ u ngoi ô ca Qunh Như. Đến nhà Quỳnh Như sau khi đi 2 tiếng bằng máy bay, đi bộ thêm 1 km để về đến nhà, tôi nhìn k nơi chúng tôi s trong tun ti. Tôi không quá ngc nhiên, đó là mt hình nh quen thuc, vì kể từ khi tôi quen Quỳnh Như, cô đã hay cho tôi xem hình gia đình, nhà màu nâu đất cùng mái ngói. Theo nhng gì tôi được biết, gia đình Như là mt gia đình rt truyn thng, mt gia đình trung lưu ở bản làng này.

Bà Lan -mẹ của Như- m ca cho chúng tôi. Ý nghĩ đu tiên ca tôi là bà y trông ging như mt phiên bn tr tui hơn mt chút chút so với hình ảnh chị Thông của series "Gia Đình Haha". Bà y ôm Qunh Như tht cht, gii thiu mình vi tôi, nói vi tôi rng gia đình rt vui vì cui cùng cũng được gp tôi và sau đó dẫn Như Quỳnh vào bếp chuẩn bị thức ăn cho bữa trưa, để lại ngoài cửa một mình tôi và Bố của Như Quỳnh đang nhìn tôi từ trên xuống dưới.

Ông tên là Khánh, ông là một người đàn ông cao lớn so với đa số đàn ông ở vùng này, vai rộng, lan da nâu do làm đồng nhiều, mái tóc đen cháy nắng chải chuốt gọn gàng. Ông tuy trẻ nhưng nhìn rất phong trần và cơ thể vạm vỡ so với tuổi 40 của mình, và mặc dù tôi đã là một người đàn ông trưởng thành ở độ tuổi 21, tôi vẫn có một cảm giác kỳ lạ rằng ông có thể nhấc bổng tôi lên và quăng quật một cách dễ dàng nếu ông muốn. Khuôn mặt ông nghiêm nghị và kham khổ, ánh mắt sắc lạnh nhưng vẫn có nét trìu mến. Khi tôi bước vào, ông bắt tay chào tôi và có ôm tôi 1 cái chào mừng. Đó là một cái nắm tay sắt đá, và một cái ôm siết chặt. Mặc dù ông bảo tôi cứ gọi ông là Chú Ba Khánh với giọng nói đáng tin cậy và thân thiện, ông vẫn nhìn thẳng vào mắt tôi, xuyên thấu tôi bằng ánh mắt đen tối của mình, như thể ông đang xem xét tận sâu thẳm tâm hồn tôi. Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên đó, tôi đã cảm thấy e dè trước ông.

Ông Khánh đã có một sự nghiệp lâu dài và đáng kính với tư cách là một Chỉ huy trưởng của Dân quân thường trực, dân quân tự vệ của phường. Nổi tiếng với châm ngôn là "Không khoan nhượng với 1 lỗi nhỏ, vì điều đó sẽ dung túng cho lỗi lớn", cuối cùng ông đã được bầu làm Chỉ huy trưởng của 1 đội dân quân tinh nhuệ được tuyển chọn kỹ càng trong số các thanh niên làng. Sự kỷ luật nghiêm khắc mà cha của bạn gái tôi không chỉ áp dụng trong công việc, cho cấp dưới, mà ông cũng áp dụng trong việc nuôi dạy con cái của mình, lúc trước bạn gái tôi nói thế nhưng tôi không hiểu nhiều, nhưng khi ở dưới mái nhà này, tôi sẽ sớm nhận ra sâu sắc điều đó.

Quỳnh Như có một người em trai 17 tuổi tên là Huy, vẫn còn sống ở nhà bố mẹ. Khác với người cha cao lớn của mình, Huy là một chàng trai thấp bé với đôi tai to, mái tóc cũng mượt như bạn gái tôi vậy. Khi chúng tôi đến vào ngày hôm đó, Huy không có nhà. Ông Khánh nói với chúng tôi rằng cậu đi chơi với mấy đứa hàng xóm, nhưng dự kiến sẽ về nhà vào giờ ăn trưa. Nhưng khi chúng tôi ngồi xuống ăn trưa, cậu em Huy vẫn không thấy đâu.

"Thằng bé đó," bà Lan lẩm bẩm. "Chắc chơi vui quá nên về muộn rồi!"

"Thằng Huy đã nghe tin hôm nay nhà có khách mà cũng đi chơi tới giờ." chồng bà đáp lời. "Khỏi đợi nói, ở nhà ăn cơm trước." Mặc dù giọng nói bình tĩnh, nhưng rõ ràng ông Khánh không hài lòng. Ông ăn trong im lặng và để bà Lan hỏi thăm chuyện về 2 đứa tôi.

Cả nhà đang ăn cơm, ngoài sân nghe tiếng dép chạy lạch bạch vào, 1 dáng hình cậu trai bé nhỏ xông vào nhà, những người còn lại của chúng tôi đã gần ăn xong và đĩa của ông Khánh đã trống không. Ông liếc nhìn đồng hồ khi con trai ông trông vô cùng lo lắng. Mẹ và chị gái Huy cũng ngừng cuộc trò chuyện và căn phòng trở nên im lặng đến lạnh người, cậu thiếu niên đứng ở cửa phá vỡ sự im lặng.

"Con... chào, chào bố, chào mẹ, chào chị,… Dạ chào anh mới tới chơi." cậu lắp bắp trước khi bị giọng nói nghiêm khắc của bố mình cắt ngang.

"Con biết hôm nay có khách, Biết rất rõ rằng bữa trưa luôn được dọn vào lúc 11 giờ 30 trong nhà này. Tại sao giờ mới về!" – Ông Khánh dằn đôi đũa xuống bàn một cách dứt khoát.

Ở nhà tôi, Bố mẹ không quá cưng chiều nhưng không quá khắt khe đến mức này, nên tôi hoàn toàn không thể hiểu nổi tại sao việc Huy đến trễ - tôi nhìn đồng hồ, hiện tại là 11 giờ 45 phút- mười lăm phút lại khiến cuộc trò chuyện căng thẳng đến vậy. Ở nhà tôi, hành vi như vậy hầu như chỉ nhận được một cái nhún vai, hay cái cau mày nhưng sau 5 giây lại là những lời yêu thương nhẹ nhàng, nhưng ở đây nó lại bị xem là một sự xúc phạm nghiêm trọng. Điều xảy ra tiếp theo thậm chí còn khiến tôi sốc hơn.

Ông Khánh kéo ghế ra xa khỏi bàn và xoay ngagn chiếc ghế để tất cả chúng tôi đều có thể nhìn thấy chân ông, rồi vẫy tay ra hiệu cho Huy tiến lại gần. Cậu bé đỏ mặt, ngại ngùng nhìn về phía tôi. Hai má và đôi tai lớn của cậu chuyển sang màu hồng đậm.

"Bố ..Nhà có khách. Bố cho con … "

"Luật là Luật, như mọi khi !"

Huy thở dài. Cậu biết rằng tranh cãi chỉ thêm nặng tội. Cậu nới lỏng thun quần, kéo quần thể thao xuống và nằm sấp lên đùi bố. Cậu đang mặc một chiếc quần lót tam giác xanh dương bó sát. Chiếc quần lót, tư thế và vóc dáng nhỏ bé khiến cậu trông như một đứa trẻ 14 tuổi hơn là một cậu trai 17. Khi tôi chứng kiến cảnh này, hàm tôi gần như rớt xuống. Tôi chưa bao giờ bị đánh đòn, cũng chưa từng thấy ai bị đánh đòn ngoài đời thực. Giờ thì cậu em trai 17 tuổi của bạn gái tôi, người mà tôi còn chưa được giới thiệu, sắp bị đánh đòn với 2 cái mông được đặt theo hướng chính diện với chỗ tôi ngồi.

"Chát!" Cú đánh đầu tiên giáng mạnh xuống mông Huy. Cậu nhăn mặt, chân hơi nhấc lên.

"Trễ mười lăm phút là mười lăm phút ăn đòn." bố cậu dõng dạt tuyên bố.

Ông Khánh bắt đầu ra tay. Bàn tay ông vung từ má trái sang má phải, trở lại má trái rồi lại sang má phải, giáng xuống với lực mạnh dần đều.

Tôi cảm thấy mình không nên xem cảnh này, nhưng vì cả Quỳnh Như lẫn mẹ cô đều không rời bàn, tôi ngồi giữa 2 người, nên tôi cũng không cảm khó để mà rời đi. Hơn nữa, theo một cách nào đó, tôi bị cuốn hút. Mặc dù tôi khá xấu hổ dùm thằng bé, nhưng có điều gì đó về việc nhìn thấy Huy nằm sấp trên đùi bố nó khiến tôi kích thích ...

Chưa kịp hết ngạc nhiên, khi tôi nghĩ mình không thể nào ngạc nhiên hơn cảnh đang diễn ra, ông Khánh dừng lại vài giây, 1 tay túm eo thằng con trai nhấc cao lên, 1 tay túm lấy cạp quần lót của con trai và giật mạnh ra. Quần vừa rớt xuống mắt cá, thằng con ông òa khóc lên ngay sau vài giây, ông Khánh đẩy chân của Huy ra xa 1 bên, khiến hai chân cậu ta dang rộng ra. Dương vật tinh hoàn lủng lẳng ngay trên mép đùi ông Khánh, chắc chắn mọi người trong nhà đều nhìn thấy. Người đàn ông lớn tuổi gác chân lên cái bục gỗ dưới chân, để nâng mông thằng nhóc lên cao hơn một chút. Lỗ đít thằng Huy láng o trắng trẻo, tôi có thể thấy lỗ đít của nó nháy mắt với tôi, theo từng nhịp hít thở của nó – hoặc do tôi đang hoang tưởng vì mấy ngày nay không được xả tinh. Bị phơi bày hoàn toàn, chân bị nhấc khỏi mặt đất, cậu thiếu niên quằn quại khó chịu. Cậu biết tình huống sắp trở nên tồi tệ hơn nhiều.

 

Ông Khánh lại nhanh chóng hành động. Đánh xuống cái mông trần với lực mạnh hơn, âm thanh giữa đôi tay chai sần và cái mông trắng nõn va trực tiếp vào nhau vang vọng khắp nhà. Cái mông tròn trịa đàn hồi theo mỗi cú đánh. Tiếng đập vang vọng khắp phòng với nhịp điệu đều đặn và có kỹ thuật. Thật khó để phân biệt phần nào của Huy đỏ hơn, khuôn mặt đỏ bừng hay cái mông của cậu.

 

Một tiếng bộp trầm lớn vang lên khi một cú đánh giáng thẳng vào giữa hai mông đang dang rộng, ngay vào lỗ đít. Đúng lúc đó, nước mắt bắt đầu rơi lã chã và những tiếng nước mũi sụt sùi bắt đầu hòa lẫn vào những cái tát. Nhưng không hề có sự thương xót. Phán quyết của ông Khánh là mười lăm phút đánh đòn và mười lăm phút nữa sẽ được thực hiện. Không có sự tha thứ, vì vậy trận đòn cứ tiếp diễn. Tôi nhìn đồng hồ, 12 giờ kém 5 phút, thằng bé phải chịu thêm 5 phút nữa, cố lên nhé bé, anh cũng không biết phải làm gì.

Đồng hồ điểm 11h59’, trong 1 phút cuối, tôi không ngừng sốc khi ông Khánh, người đàn ông trụ cột của gia đình, giáng 60 cú đánh mạnh liên tiếp cuối cùng vào mông con trai mình. Mông cậu đỏ bừng và sưng phồng với vết in hình các bàn tay rõ rệt. Trông nó giống như một cặp anh đào nóng hổi. Cậu thiếu niên mắt đẫm lệ cuối cùng cũng được phép đứng dậy. Cậu nhanh chóng che bộ phận sinh dục của mình nhưng không hề cố gắng mặc lại quần và đồ lót. Cậu nhìn chằm chằm xuống đất, tránh ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng. Tuy nhiên, bố cậu vẫn chưa xong việc mắng mỏ.

“Về trễ thì cho nhịn ăn trưa, đi vô phòng học bài, chiều nay ra giếng xách nước về phụ mẹ nấu cơm. Lâu lâu có dịp anh chị về chơi, con nên ở nhà với họ thay vì đi đá banh quậy phá với đám nhóc ngoài kia.”

Huy vội vã chạy về phòng. Ngay khi vừa khuất bóng, ông Khánh từ từ quay lại nhìn thẳng vào mắt tôi. Lúc này, mặt tôi chắc hẳn đã tái mét. Ánh mắt của ông ấy khiến tôi cảm thấy mình như một đứa trẻ đang che giấu điều gì đó xấu xa, và những lời ông ấy sắp nói khiến tôi lo lắng hơn.

Lân này! Con ở đâu về chú không biết, con nghĩ chú lạc hậu chú cũng không trách con, có thể ở chỗ con, người ta cho rằng thằng Huy đã quá lớn để bị phạt kiểu này. Nhưng chú phải làm, không gì tốt hơn việc kỷ luật đúng lúc, dạy con từ thuở còn non, lỗi nhỏ không xử thì sau này thành lỗi lớn. Vậy nên, chú Ba nói con trước, trong nhà chú, luật lệ là của ông bà tổ tiên của chú, và bất kỳ người nào vi phạm luật lệ đó đều phải chịu hình phạt, bất kể tuổi tác, con trai chú hay khách tới chơi. Chú Ba nói vậy con hiểu không Lân ?

Tôi nuốt nước bọt và gật đầu liên tục, nhưng nội tâm lại dâng lên dòng suy nghĩ ngược lại, rõ ràng đó là một lời đe dọa. Tôi bị một người đàn ông đe dọa, và ông ấy là bố của bạn gái tôi-người tôi dự định tính đến chuyện lâu dài.

Tôi đã đứng ngồi không yên suốt cả ngày hôm đó. Bố bạn gái tôi vừa đe dọa sẽ cho tôi một trận đòn nếu tôi vi phạm bất kỳ quy tắc nào trong tuần tôi ở nhà ông, ngay sau khi vừa đánh đòn con trai ông xong. Đi đến đâu trong nhà ngày hôm đó, tôi cũng cảm thấy như ông Khánh đang theo dõi mọi hành động của mình. Thư giãn là điều không thể, dù tôi đang ở một vùng quê cực kỳ yên tĩnh. Đến khi tôi và Quỳnh Như lên giường đi ngủ, tôi rất khó đi vào giấc. Tôi muốn nói chuyện với cô ấy về chuyện vừa xảy ra.

“Về chuyện đánh đòn thằng Huy, anh thấy là bố em hơi quá, em có nghĩ vậy không ?”

Nhưng cô ấy không muốn nghe. "Em thấy con trai cần được kỷ luật từ nhỏ. Em biết bố mẹ anh không làm thế, nhưng Huy cần một người cha nghiêm khắc. Hồi nhỏ Huy ở với ông bà được cưng chiều, nên lúc đó nó rất quậy và không nghe lời ai, nên sau này bố em mới nghiêm khắc lại với nó, nó sợ bố em là một điều tốt đó."

"Nhưng... nhưng, ý anh là, em trai em đâu còn nhỏ nữa, có thể cho nó mặc quần mà.... Rồi ông ấy còn đe dọa đánh đòn anh luôn!"

Cô ấy khúc khích cười. "Vậy là chiều giờ anh lo chuyện này mà không dám ăn cơm à, hèn chi trong mâm cơm chồng tui bẽn lẽn thấy cưng ghê, hihi… Ông ấy chỉ đang nói cho anh biết các quy tắc của nhà thôi. Nếu anh cư xử đúng mực thì không có gì phải lo lắng cả. Em không còn bị phạt từ khi em khoảng 10 tuổi đến giờ. Nên anh yên tâm. Giờ anh để em ngủ được chưa ?"

Cô ấy hôn tôi và quay lưng đi. Chẳng bao lâu sau cô ấy đã ngủ say, nhưng tôi vẫn thức trắng. Tôi tự hỏi làm sao cô ấy có thể thản nhiên về chuyện này như vậy. Tiếng gào khóc của thằng Huy và tiếng vả bốp bốp đều đặn cứ vang vọng trong đầu tôi. Mãi đến qua nửa đêm thì tôi mới say giấc. Nhưng tôi không chìm vào giấc ngủ yên bình nào, vì những lo lắng của tôi tiếp tục trong giấc mơ.

Tôi mơ thấy mình đang đứng ở giữa 1 ngôi làng nhỏ ở miền quê Bắc Giang. Ông Khánh ở đó trong bộ đồng phục dân quân với huy hiệu đầy vai, bên cạnh ông là 2 thằng dân quân tuy ốm hơn nhưng nhìn rất bặm trợn, thằng nào cũng cầm cây dùi cui nhựa 50cm dày cui. Ông Khánh trông trẻ hơn, thậm chí đô con khỏe mạnh hơn cả ngoài đời. Chỗ tôi đứng là một sảnh sân khấu cao 1m ở giữa lòng chợ, chắc là nơi họp chợ hoặc diễn văn nghệ của bà con làng xóm, nhưng trông ai cũng giận dữ với tôi... Ôi trời ơi tôi còn chưa hiểu tôi đã làm gì mà lại có kết cục thế này!

"Mày không xứng với con gái tao, thằng tồi!" Giọng ông ta vang vọng quanh sân tập trung của làng. "Suốt thời gian mày ở đây, Tao đã biết mày mày không phải là đàn ông gánh vác gia đình, mày không phải là người mà con gái tao cần! Mày chỉ là một thằng nhóc hư đốn phá làng phá xóm!"

Tôi nhìn xuống bản thân và phát hiện ra ông ta nói đúng. Tôi đã teo nhỏ đi 1 phần, tôi chỉ còn 1m6, tay chân có vẻ nhỏ lại như đứa trẻ 16 tuổi. Tất cả lông trên cơ thể tôi đều biến mất như thể ai đó đã cạo sạch. "Của quý" của tôi thì mỏng như ngón tay trỏ và chỉ dài 2 đốt. Tiếng cười vang lên xung quanh tôi, tiếng cười của phụ nữ. Bạn gái tôi ở đó, mẹ cô ấy cũng vậy, cười châm chọc. Những cái bóng dân làng dần hiện ra, tôi thấy tất cả những đứa con gái tôi từng quen, hay chỉ là từng châm chọc hoặc trêu đùa trong lớp đại học, cũng có mặt ở đó, cười nhạo thân thể nhỏ bé trần truồng của tôi.

Ông Khánh chậm rãi tiến lại gần tôi, giọng nói trầm đục vang lên lần nữa. "Bây giờ, lột sạch quần áo ra, mày sẽ nằm ở đây ăn đòn vì tất cả tội lỗi của mày."

Tôi cố gắng phản đối một cách tuyệt vọng, nhưng tôi không có cơ hội nào chống lại sức mạnh quỷ quyệt của ông Khánh mà giấc mơ của tôi ban cho ông. Chỉ với một cái búng tay, tôi đã bị đông cứng một cách kỳ lạ, 2 thằng lính của ông cứ thế lên điều chỉnh tư thế của tôi theo cách tụi nó muốn, tôi bất lực nhìn thân thể mình bị uốn éo đủ đường trên cái bàn gỗ giữa sân khấu: dang tay dang chân, bụng úp xuống và mông chổng lên, dương vật nhỏ bé của tôi lúc lắc giữa 2 chân trước mặt đám đông. Tôi điên cuồng và gào thét thật lớn: “Thả tao ra, lũ điên, đụ mẹ tụi bây”. Lập tức tôi bị chặn họng vì 1 tên lính nhét thẳng dùi cui nhựa vào miệng tôi. Giấc mơ dần trở nên hư cấu, trước mặt tôi là ông Khánh, cơ bắp nổi lên cuồn cuộn hơn, cầm cây dùi cui từ tên cấp dưới còn lại, sau đó bàn tay ông phát ra lửa và giờ ông đang cầm ngọn roi lửa đó tiến đến chỗ tôi nằm. Ông giơ tay lên và vung roi một cách điêu luyện với tốc độ âm thanh, khói bay trong không trung còn đám đông thì hò reo như chiêm ngưỡng 1 vở kịch hấp dẫn. Đầu roi giáng xuống da thịt non mềm của mông tôi và mông tôi bốc cháy. Không phải nghĩa bóng, mà là mông tôi thực sự bốc cháy dưới ngọn lửa và nhựa chảy lên mông! Cú đánh bằng roi rực lửa đã khiến mông tôi bốc lửa và roi thì cứ đều đặn quật xuống, tôi hẩy mông né đòn nhưng vô ích, chỉ càng khiến cho những người xung quanh giải trí nhiều hơn.

Mắc kẹt mấy tiếng đồng hồ trong cơn ác mộng, tôi tỉnh giấc! Tim tôi đập loạn xạ. Tôi thở hổn hển. Toàn thân tôi ướt đẫm mồ hôi, tôi nhả cái đuôi con khỉ bằng bông ra khỏi miệng – con gấu bông đuôi dài trên giường ngủ của bạn gái tôi, có vẻ trong cơn ác mộng tôi bị đút dùi cui vào miệng là do cắn đuôi con này. Bên ngoài, bình minh bắt đầu ló dạng. Quỳnh Như vẫn đang ngủ ngon lành bên cạnh tôi và may mắn thay, không có dấu hiệu nào cho thấy có người vừa đốt cái mông của tôi. Tôi trấn tĩnh lại, nhưng cố gắng ngủ thêm nữa là vô ích.

Ngày thứ hai của chuyến thăm nhà người yêu là Chủ nhật. Cả gia đình ông Khánh đều đi nhà thờ. Tôi không phải một người sùng đạo. Mindset của tôi hoàn toàn thiên về khoa học và logic, và thành thật mà nói, tôi không chắc mình có thực sự tin vào Chúa hay không. Nhưng tôi chắc chắn sẽ không phản đối việc đến nhà thờ với nhà người thân tương lai của mình, nói chính xác hơn thì thật khó từ chối đi các hoạt động địa phương cùng với 1 gia đình có tiếng tăm tốt ở địa phương. Với lại khi làm như vậy, tôi nghĩ, có thể giúp tôi xoa dịu đi những trận đòn sợ hãi mà tôi tự nghĩ ra. Hơn nữa, sau cơn ác mộng kinh hoàng đêm qua, tôi cảm thấy đây có lẽ là thời điểm thích hợp để liên lạc với Chúa nhân từ trên cao, dù trước đây tôi chỉ nghĩ về Chúa là 1 thực thể vô thực do con người tự tạo nên.

Buổi lễ nhà thờ thật nhàm chán. Mục sư là một ông già hói đầu với những quan điểm mà tôi thấy thật lạc hậu so với những hiểu biết của mình. Với giọng khàn khàn và đơn điệu, không nhấn nhá tạo điểm nhấn, ông ta rao giảng một thông điệp ảm đạm về sự khắc khổ và kiềm chế của đạo Tin lành. Quỳnh Như nhìn tôi tỏ vẻ đáng thương và xin lỗi vì đã ép tôi đến đây. Đi nhà thờ vào Chủ nhật cũng không phải là điều cô ấy thích thú. Dù vậy nhưng tôi dần hiểu hơn về cô ấy, Như Quỳnh đang phải vật lộn và cân bằng giữa 2 phần lối sống đối lập nhau: 1 nửa thành thị bon chen, cạnh tranh với những người bạn đồng trang lứa; và 1 nửa duy trì truyền thống xa xưa của gia đình.

Mặc dù nhà thờ buồn tẻ, sự tĩnh lặng của nơi này, theo một cách nào đó, khiến tôi cảm thấy thư thái. Lần đầu tiên kể từ vụ đánh đòn thằng Huy, tôi mới thực sự cảm thấy nhẹ nhõm và vơi bớt sợ hãi. Việc thiếu ngủ đêm qua cũng bắt đầu ảnh hưởng đến tôi. Bài giảng chậm rãi ru tôi vào giấc ngủ. Mí mắt tôi trĩu nặng và tôi bắt đầu thiếp đi.

Tôi nhanh chóng chìm sâu vào giấc ngủ, nhanh đến mức chưa ai nhận ra. Vài phút trước, Quỳnh Như vô tình gặp lại người bạn cũ nên đã chuyển chỗ từ kế bên tôi đến qua ngồi với cô ấy bạn cũ, tôi cứ thế ngồi dựa vào ghế. Giấc mơ tối qua lại tìm đến tôi. Nó đưa tôi trở lại ngay khoảnh khắc bị 2 thằng dân quân đè lên bàn gỗ giữa làng, vẫn cảm xúc sợ hãi và chống cự như lần đầu, tôi hét to và vùng vẫy:

“Ông Khánh, ông là Con Ác Quỷ, đi chết điiii.”

Lần này không có ai nhét gì vào miệng tôi cả, âm thanh xuyên thẳng từ giấc mơ ra ngoài thực tế, vang vọng khắp nhà thờ hơn cả tiếng giảng của Cha xứ.

Cả nhà thờ đang nhìn tôi. Cha xứ mặt đỏ bừng và giận dữ. Bà Lan trông hoảng hốt. thằng Huy trông kinh ngạc. Quỳnh che mặt xấu hổ. Một cậu bé 12 tuổi trông khoái trá và thích thú, thằng bé mới vừa bị ông Khánh chửi 1 trận vì hay vẽ bậy phá nhà người trong xóm. Ông Khánh vẫn chắp tay trước mặt, ánh mắt nhìn qua trông bình tĩnh và kiên quyết. Đôi mắt ông lại xuyên thấu tôi. Trong đầu ông, có lẽ ông đang tính đến chuyện đóng đinh tôi vào thập giá.

Tôi lim dim tỉnh lại nhưng vẫn còn mơ màng, mắt nhắm mắt mở, xung quanh nhà thờ ai cũng đổ dồn ánh mắt về phía tôi, khung cảnh có nét tương đồng trong giấc mơ có 1 đám người yêu cũ xung quanh cười cợt về kích thước “cậu bé” của tôi, trong lúc nửa tỉnh nửa mê, tôi buột miệng thốt ra: “Tụi bây nhìn cái gì, tin tao chơi từng đứa không ? Đụ m..”. Cả nhà thờ lúc đó không một tiếng động, chỉ có âm thanh từ tôi phát ra rõ ràng.

Tôi hoàn hồn và tỉnh giấc hẳn 1 giây sau đó, nhưng có lẽ đã quá trễ.

Một sai lầm lớn...

Một tiếng thở hổn hển vang lên khắp các hàng ghế. Vị cha xứ già, người vừa đỏ mặt vì giận dữ, tái mét vì sốc. Tim tôi chùng xuống. Bố của Như vẫn giữ được bình tĩnh khi yêu cầu tôi ra ngoài đứng chờ ở cửa sân sau nhà thờ cho đến khi buổi lễ kết thúc.

Buổi lễ kết thúc, tôi thấy cha xứ bước ra khỏi nhà thờ từ cửa sau, theo sau là gia đình ông Khánh, tiếp sau là mấy người đã ngồi xung quanh tôi trong lúc làm lễ, và hầu như là mọi người có mặt ở đó đều tập trung về sân sau. Ông Khánh bước đến gần túm lấy một cánh tay tôi kéo tôi đi ra giữa sân như thể ông vẫn còn là một dân quân tiếng tăm và tôi là một tên côn đồ trẻ tuổi mà ông vừa bắt giữ.

“Cởi đồ ra!” -  Ông ra lệnh cho tôi.

Tôi không thể tin vào tai mình. Khoan đã chú ba, chú nói gì chứ, không phải giống thằng Huy hôm qua chứ, ở ngay đây sao,… – suy nghĩ của tôi rối ren.

“Tôi phải thay cha xứ rửa tội cho cậu, cậu thật mất nết khi dám văng tục ở 1 nơi thiêng liêng như thế này.”

Ông Khánh quay qua cha xứ, giọng nhỏ nhẹ: “Thưa cha, đây là người yêu của con gái con, mới về nhà con ngày hôm qua, ăn nói ngu dốt, làm ô uế buổi lễ của cha. Con sẽ thay cha xử lý vụ này.”

Cha gật đầu với ông Khánh, rồi nhìn tôi lắc đầu bất mãn.

Bố của bạn gái tôi đang ra lệnh cho tôi cởi truồng ngay sân sau nhà thờ, nơi hầu như tất cả người đi lễ xong đều không về nhà mà nán lại để chứng kiến. Tôi cảm thấy nhục nhã, nhưng tôi vẫn tuân theo. Chắc chắn, không có gì buộc tôi phải làm theo lệnh của ông ấy. Tôi hoàn toàn có thể chạy bộ về nhà, gom hết đồ đạc và dọn ra khách sạn gần đó ở trong lúc chờ máy bay về thành phố. Người đàn ông này là một người lạ mà tôi chỉ mới gặp lần đầu vào ngày hôm qua. Ông ta không có siêu năng lực nào để điều khiển tôi ngoài những ảo mộng tự tưởng tượng của tôi. Tuy nhiên, chỉ riêng uy quyền của ông ta cũng đủ khiến tôi làm theo lời. Không giống như trong giấc mơ, sự hiện diện của ông ta không biến tôi teo nhỏ thành một cậu bé theo nghĩa đen, nhưng bên trong, ông ta khiến tôi cảm thấy như vậy.

Và trong lúc bối rối, một câu nạt “Cởi ra!” của ông khiến tay chân tôi theo bản năng tự vệ hấp tấp cởi cúc áo sơ mi, tuốt dây nịt, tháo cúc quần… Bạn gái tôi nhìn tôi cởi quần áo. Dĩ nhiên, cô ấy đã thấy tôi khỏa thân nhiều lần trước đây, nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy trần trụi trước mặt cô ấy như lúc này, cô ấy vẫn sơ mi quần tây nghiêm chỉnh trong đám đông. Tôi đưa quần áo cho bà Lan, bà ấy gấp chúng lại giúp tôi, nhưng sau đó lại mang vào nhà thờ khuất sau đám đông. Ông Khánh hỏi cha xứ về việc mang thứ gì đó ra, nhưng tôi không nghe rõ là gì. Tôi đang bận cố gắng che đi bộ phận sinh dục của mình.

Tuy nhiên, ông Khánh không hề tội nghiệp tôi.

"Hai tay đưa lên đầu! Xấu hổ hả ? Tôi còn xấu hổ hơn khi bạn trai của con Như nhà tôi ngủ gật trong nhà thờ. Muốn che đậy thì che cái miệng lại đừng để nó phun ra những lời lẽ tục tĩu. Tôi là chỉ huy trưởng dân quân được lòng người dân khu này bao lâu nay, nhà tôi đã chào đón cậu như một vị khách và thành viên gia đình vào nhà, vậy mà cậu lại làm nhục tôi và gia đình tôi trước mặt mọi người. Tay để sau gáy đứng chờ ở đó."

Thế là, tôi đứng đó, "chim" và "2 bi" lồ lộ ra ngoài. Tệ hơn nữa, "của quý" của tôi còn co rúm lại và trông nhỏ hơn bình thường rất nhiều. Vì đang là đầu hè, thời tiết không đặc biệt lạnh nên tôi không hiểu tại sao nó lại co lại. Có lẽ nó xấu hổ. Vấn đề là nó trông nhỏ hơn nhiều so với "cái đó" của Huy hôm qua, chắc Huy đã quen nên không thấy xấu hổ cực độ như tôi. Mà tôi đang nghĩ gì thế, lẽ ra điều đó không nên quan trọng trong tình huống này, nhưng vì một lý do nào đó nó lại quan trọng và tôi cảm thấy xấu hổ hơn.

Ông Khánh bắt tôi quỳ lên trên cái xích đu ở góc sân, mông đưa thẳng về phía nhà thờ. Từ đằng sau, ông ta nắm lấy hai chân tôi và banh chúng ra, khiến tôi dang rộng với "của nợ" lủng lẳng lộ liễu, dùng tay ấn lưng tôi xuống để mông vểnh cao hơn, tuy tôi không thấy phía sau của mình, nhưng nhờ làn gió thổi qua, tôi cảm nhận được lỗ đít của tôi đang phơi lộ ra, tôi thấy mát lạnh rõ rệt phía bên trong lỗ huyệt. Tôi nhắm mắt lại và dùng tay phải nhéo tay trái, nhéo thật đau để tôi thoát khỏi giấc mơ này, nhưng tiếc cho tôi đây không phải là mơ.

"Bốp!” Bàn tay mở rộng của ông ta giáng xuống mông tôi. Cảm giác thật lạ lẫm. Vì đây là lần đầu tiên tôi bị đánh đòn, tôi hoàn toàn không biết hay có kinh nghiệm nên làm điều gì, nên tôi chọn bình thản, cố tỏ ra mình ổn nhất có thể. Vài cái đánh đầu tiên không đau, nhưng khi những cú đánh liên tiếp giáng xuống với tốc độ tăng dần, một luồng nhiệt bắt đầu lan tỏa trên má tôi, đột nhiên rát bỏng, rồi rát bỏng dữ dội.

Ban đầu, tôi cố gắng không động đậy hay phát ra âm thanh nào, cố tỏ ra đường hoàng trong một tình huống hoàn toàn mất thể diện và xấu hổ, xích đu cứ đung đưa tôi tiến về trước và quay về sau đúng vị trí bàn tay của ông. Nhưng điều đó nhanh chóng thất bại. Khi bàn tay của ông Khánh liên tục giáng xuống mông tôi, mỗi cú đánh mới đều khiến tôi giật mình. Tôi vô thức bắt đầu vặn vẹo mông để tránh những cú đánh, nhưng ông Khánh vẫn có thể đánh trúng mục tiêu mỗi lần, cứ 3 lần trái, rồi 3 lần phải, thì sẽ có 1 lần quật vào giữa khe mông. Tôi bắt đầu rên rỉ và khóc thút thít, mồ hôi nhễ nhại và thở dốc.

Rồi cha xứ từ trong nhà thờ bước ra, tay cầm một cái roi mây tre nứa dài 80cm, rộng bằng 1 đốt ngón tay cái người lớn. Rõ ràng, đó là vật mà ông Khánh đã hỏi trước đó. Nếu tôi nghĩ bàn tay đã đau rồi, thì ôi chao, tôi sắp biết thế nào là một trận đòn nát đít thật sự.

Khi roi mây chạm vào da thịt non nớt của tôi, một cơn đau nhói bùng lên ngay tại nơi chiếc roi giáng xuống. Cảm giác khiến tôi bật dậy, la hét. Ông Khánh kêu thằng Huy chạy lại, đứng trước mặt tôi, chống tay nó lên lưng tôi, ép tôi ưỡn mông lên cao khi giáng cú đánh thứ hai bằng chiếc roi dẻo. Lúc đó, tôi hoàn toàn suy sụp. Nước mắt tuôn trào, mặt tôi đặt ngang với háng của thằng Huy, tôi bắt đầu nức nở không kiểm soát được.

"Xin chú Ba, con không chịu nỗi nữa." tôi van xin.

"Ngậm miệng lại, tôi đánh chưa xong thì đừng hòng đứng lên!"

Chiếc roi mây giáng xuống mông tôi lần thứ ba, rồi lần thứ tư, rồi lần thứ năm. Tôi tiếp tục van xin giữa những tiếng nức nở, nhưng ông Khánh không hề mủi lòng. Cuối cùng, tôi đã mất dấu số lần đánh chính xác, nhưng có lẽ khoảng hai mươi trước khi ông dừng lại. Tôi vùi mặt vào quần thằng Huy và khóc như một đứa trẻ.

"Đứng lên! Hai tay đặt sau đầu," ông Khánh ra lệnh, rồi bắt đầu lên lớp tôi. "Từ đây đến hết tuần, mỗi ngày 4 tiếng cậu sẽ đến nhà thờ này để làm việc không công chuộc tội, cha xứ kêu gì làm đó. Rõ chưa ?”

“Dạ rõ rồi chú Ba” – tôi đồng ý nhanh chóng 1 cách không suy nghĩ nhiều.

“Cái miệng dơ bẩn tục tiểu này chưa xử xong đâu.”- Ông Khánh quay qua nói nhỏ nhẹ với cha xứ: “Cha cho con xin 1 cục xà bông rửa tay được không ạ, con sẽ mua trả lại vào ngày mai.”

Cha xứ đi vào trong nhà vệ sinh và mang ra cục xà bông cho ông Khánh.

Người đàn ông túm lấy tai tôi, lôi xềnh xệch qua chỗ vòi nước ở góc sân sau. Chúng tôi đi xuyên qua đám đông như thể không có ai ở đó. Tại vòi nước, ông ta đưa cục xà bông sát miệng tôi. Tôi miễn cưỡng há miệng đón nhận, chẳng còn sức phản kháng. Ông Khánh chà xát lưỡi tôi thật kỹ. Vị kinh khủng khiến tôi buồn nôn.

"Nhổ ra, súc miệng đi!" Ông Khánh đã xong việc.

Suốt ba mươi phút, tôi bị bắt đứng trần truồng úp mặt vào tường trong góc sân sau nhà thờ, miệng ngậm cục xà bông đắng nghét. Sợ người khác thắc mắc về tình trạng của tôi, ông Khánh khoác cho tôi 1 cái bảng đen phấn trắng được treo ngang lưng tôi qua sợi dây móc vào cổ tôi, dòng chữ được in đậm: “HẬU QUẢ NÓI TỤC CHỬI BẬY NƠI LINH THIÊNG”.

Cái mông đỏ rực vẫn phơi bày, dấu bàn tay cùng lằn roi mây vắt ngang rõ rệt. Nhà ông Khánh đã lên xe và về trước để chuẩn bị cơm, còn tôi được lệnh phải đứng đó đến 11 giờ trưa, sau đó đi bộ về nhà cho kịp giờ cơm. Để tôi tính xem, quãng đường từ nhà thờ về nhà là 6km, giờ cơm bắt đầu lúc 11h30, tôi nghĩ tôi sẽ phải chạy bộ 12km/h liên tục để về nhà đúng giờ. Đúng 11 giờ, cha xứ bước đến vỗ vai tôi, bảo rằng tôi có thể đi về, ông đưa quần áo cho tôi. Tôi ngại ngùng và nói: “Cha ơi con xin lỗi, con không cố ý, con mong cha tha thứ và đừng có ấn tượng xấu về nhà của bác Khánh.” Cha xứ mỉm cười và bảo tôi đã được tha thứ sau khi nhận trận đòn khi nãy. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm trong người, vì thật sự tôi không cố ý gây rối, và thật vui vì tôi được tha thứ, tôi chào cha, mặc vội bộ đồ rồi chạy ngay về nhà.

Tôi chạy hồng hộc và chỉ dừng lại khi đến trước cửa nhà. Ngay khi vừa tới cửa nhà tôi đã liếc nhìn đồng hồ đeo tay. Tôi có thể tự hào nói tôi về sớm hơn 2 phút. Bà Lan đang dọn cơm thấy tôi đứng thở dốc ngoài cửa, mỉm cười và bảo tôi vào rửa mặt ăn cơm. Bữa cơm diễn ra vui vẻ hơn ngày hôm qua, thằng Huy thì kể chuyện hài cho mọi người nghe, em Quỳnh Như thì kể chuyện trên thành phố, bà Lan thì kể chuyện ngày xưa, ông Khánh lặng lẽ ăn nhưng lâu lâu vẫn đùa 1 câu khiến cả nhà cười nói rôm rả. Bữa cơm này thật ấm áp tình thương gia đình, hay là do hơi ấm từ cái mông vẫn còn nóng rát của tôi nhỉ, tôi phì cười trong bữa cơm cùng không khí vui tươi của gia đình.

Sau khi ăn cơm xong, ông Khánh bảo tôi lên phòng của ông nói chuyện. Tôi bẽn lẽn bước vào phòng, ông tháo sợi dây nịt và chỉ tay vào giường của ông, nói tôi cởi hết quần rồi nằm sấp lên đó. Tôi thấy hụt hẫng, chưa vui được bao lâu cơ mà. Tôi nằm đó, vùi mặt vào gối, sẵn sàng cho suy đoán của tôi về việc chuẩn bị xảy ra: Trận đòn ở nhà thờ chỉ là là khởi động do nóng giận, có thể bây giờ mới bắt đầu trận đòn chính thức. Ôi kinh khủng quá !

Bỗng nhiên cảm giác mát lạnh từ vùng mông nóng rát của tôi, tôi quay lại nhìn, là ông Khánh, đang lấy một loại kem dưỡng da từ ngăn kéo và thoa lên mông tôi. Ông xoa nhẹ nhàng, xoa đều lớp kem mát lạnh, làm dịu đi cơn rát. Hóa ra khi nãy ông cởi dây nịt là để thay quần short cho thoải mái.

Ông Khánh vừa xoa vừa nói: "Quỳnh Như nói con không quen bị đánh đòn. Chú Ba muốn con biết rằng đây là hành động thể hiện tình yêu thương chứ không phải ghét bỏ gì. Con Như rất quan trọng với chú, nên chú kỳ vọng cao ở con, chú muốn bạn trai của nó phải cư xử đúng mực, để chú tự hào giới thiệu con là thành viên trong gia đình. Con hiểu chưa?"

Tôi gật đầu. "Dạ, bố."

Tôi không hiểu sao mình lại gọi ông là bố. Nó chỉ tuột ra khỏi miệng thôi. Ông không có vẻ gì là để ý. Ông chỉ vỗ vai tôi rồi bỏ đi.

Tối hôm đó, tôi tính sẽ nói chuyện với Quỳnh Như. Sau chuyện tôi vừa làm ở nhà thờ, tôi chắc chắn cô ấy sẽ chia tay. Đầu tiên, tôi đã làm cô ấy xấu hổ trước mặt gia đình bằng cách ngủ gật và chửi thề trong nhà thờ, hoặc chính xác hơn là chửi thẳng người bố của cô ấy, và sau đó cô ấy đã chứng kiến cảnh tôi bị trừng phạt và bị bố cô ấy đối xử như một đứa trẻ ngu ngốc trước mặt những người quen của cô ấy. Thật ngạc nhiên, cô ấy đã hôn tôi khi tôi chưa kịp mở miệng nói.

Tôi vẫn cố gắng giải thích: "Nghe này Như, về chuyện hôm nay, anh xin lỗi..."

Cô ấy ngắt lời tôi. "Đừng có vậy! Hôm nay anh tuyệt lắm đó, gợi cảm lắm anh à."

"Cái gì?" Tôi thốt lên.

"Ừ thì.. Anh có vòng ba đẹp, anh không biết sao, em thích chỗ đó của anh. Cái mông anh lúc nào cũng như muốn được ăn đòn ấy. Ở thành phố em cứ tưởng tượng mãi về chuyện đó, cuối cùng thì cũng thấy cảnh bờ mông em thích bị ăn đòn trước mặt mọi người quê em... ừm... Cảnh tượng đó, giống trong tưởng tượng của em, nó thực sự khiến em hưng phấn đó anh ạ."

Chuyện gì thế này, tôi hoàn toàn không nghĩ tới kết cục này. Trong lúc ngơ ngác không biết nói gì, thì nụ hôn tiếp theo của Quỳnh Như đặt lên môi tôi, nụ hôn sâu và mê đắm hơn bao giờ hết, chưa bao giờ tôi thấy Quỳnh Như chủ động như thế, lưỡi cô ấy xoáy vào miệng tôi. Trong đầu tôi lúc này, quên hết mọi thứ lạ lẫm xảy ra gần đây, chỉ còn lại các khung cảnh hiện tại: Buổi tối riêng tư của 2 đứa trên giường ngủ, người yêu đang hưng phấn hơn bao giờ hết, tôi cũng hạnh phúc vì tìm được 1 gia đình mới tuyệt vời cho hành trình sau này.

Hết.

Chủ Nhật, 13 tháng 7, 2025

Quốc & Lân Story - Part 5: Vườn nhà dượng Cường

 Lời nói đầu: Đây là truyện khiêu dâm về chủ đề BDSM cho gay, dành riêng cho những người thích thể loại spanking và nhục dâm

Các nhân vật trong truyện đều là hư cấu. Vì là truyện khiêu dâm chủ đề BDSM, vài tình huống trong truyện có thể vượt giới hạn về đạo đức của xã hội hiện tại, từ nhẹ đến nặng, mục đích là đem lại cảm giác thú vị và hưng phấn cho người đọc. Mình khuyến khích bạn đọc > 18 tuổi, hoặc tâm lý về xã hội đủ vững để không bị ảnh hưởng bởi những lệch lạc trong truyện.

Mình xin cảm ơn.

Xếp hạng theo ý tác giả:

Độ nặng đô về thể xác: 5.0/10.0

Độ nặng đô về tâm lý: 7.0/10.0

Hastag: #spank #beat #discipline #confiscate

Part 5: Vườn nhà dượng Cường

Trước cửa nhà, Quốc kéo 2 vali to chạy ra phía xe ông Cường đang chờ, trên vai đeo 2 cái balo đồ đạc linh tinh của 2 cha con ông Cường, 1 cái của Lân đằng sau, 1 balo của ông Cường đằng trước, 2 cái balo to và lớn đến mức che hết cả thân trên trước ngực và sau lưng của Quốc. Nó loay hoay đóng cửa nhà, rồi chạy vội ra phía xe để cất hành lý vào cốp xe. Nó bẻn lẻn leo lên xe ngồi. Đồ đạc của Quốc ở đâu trong chuyến đi 10 ngày này, 2 ngày trước lúc Quốc đang xếp quần áo chuẩn bị cho chuyến đi này, Lân ngăn nó lại bằng những việc lặt vặt quanh nhà, và nói với Quốc rằng đồ đạc của nó sẽ được Lân chuẩn bị cho phù hợp với chuyến đi, Quốc cũng tò mò hỏi lại nhưng sau đó Quốc đã lớn tiếng quát “ Tao nói để tao chuẩn bị, mày lo đi rửa xe đi”, từ lúc đó đến tận lúc lên xe nó không dám đụng tới quần áo của riêng nó nữa. Nhưng lúc lên xe, ở cốp sau, ghế trước cũng như ghế sau, không có cái túi nào có khả năng đựng quần áo trong đó cả. Ông Cường nhấn chân ga và xe bắt đầu lao đi, Quốc quay qua hỏi lại Lân để xác nhận Lân có chuẩn bị quần áo của mình, nhưng Lân chỉ thản nhiên nói “Yên tâm”. Tuy vẫn chưa biết đồ nó chuẩn bị cho mình là gì, nhưng câu nói đó khiến Quốc tự dặn bản thân mình yên tâm và không dò hỏi lại nữa.

Trời tờ mờ sáng, chiếc xe hơi 4 chỗ khi vút nhanh trên con đường vắng với vận tốc 80km/h về phía tây thành phố.

Quê ông Cường là 1 ngôi làng nghèo ven sông ở Đồng Tháp, nơi mà đa số người dân địa phương sống bằng nghề trồng trọt, chăn nuôi gia súc theo quy mô hộ gia đình. Khoảng 10 giờ trưa tại ngôi làng vắng vẻ ấy, tiếng động cơ xe phóng qua như 1 điểm mới lạ phá tan bầu không khí cũ kỹ thường ngày, chiếc xe chạy từ đầu làng về hướng nhà ông Cường ở tận cuối thôn, người dân hóng hớt nhìn theo. Gần nhà ông Cường, 1 quán ăn gần hủ tiếu nhỏ, một cụ bà bán vé số dạo bắt đầu nhiều chuyện với bà con trong quán:

-        ”Cái ông Cường đó hồi xưa khổ lắm, làm nghề sửa xe với thợ hồ vòng vòng xóm mình nè. Mà giờ cưới được bà vợ trên thành phố, ta nói giàu dữ lắm đó mấy chị. Tui nghe đồn bả có mấy căn nhà thành phố cho thuê luôn. Bởi ta nói ổng có phước dữ lắm mới lấy được bả đó nha.”

Bà bán nước cùng quán cũng tiếp lời người chị em:

-        “Giờ ổng như ông hoàng đó chị ơi, mới tháng rồi Bà Hai Hiền bán miếng đất vườn cho thằng con học đại học. Vừa kêu bán mấy hôm là ông Cường đó cầm tiền xuống mua liền luôn, chị thấy ghê chưa, miếng đất 1000m2 mà ổng mua cái rụp. Giờ thuê người trồng mận nghe nói cũng lời lắm á chị. Tự nhiên giàu lên cái nó làm gì cũng lẹ. Chứ như hồi xưa ổng khổ, ta nói nó thảm thương gì đâu, cái áo rách cũng không có tiền mua. Đi làm phụ hồ thì bị thầu nó quịt tiền, đâu có tiền ăn, ngày nào cũng ra quán tui xin ca trà đường uống chống đói qua bữa. Tui thấy khổ thấy nạn thì tui giúp à. Mà nhờ vậy nha, giờ ổng giàu lên tui cũng được nhờ, mỗi lần ổng về quê là hay cho mấy đứa nhỏ tui bánh trái, trên thành phố bánh ăn chất lượng lắm chị….” – Bà bán nước vừa pha nước cho khách vừa kể chuyện. Câu chuyện cứ tiếp tục rôm rả ngoài quán gây cho mọi người sự tò mò về ông Cường.

Chỉ có bà bán hủ tiếu là liền tay xắt thịt, có vẻ như bà ta không đoái hoài gì đến câu chuyện đang được bàn tán rôm rả ra trong quán mình.

Chiếc xe hơi của ông Cường đã vào cổng nhà. Nhà ông Cường cách đây 3 năm thì còn là căn nhà sập xệ cuối xóm, vách xiêu vẹo được lợp từ những tàu lá khô, nền nhà bằng đất nham nhở, rắn rết thường hay bò vào. Còn hiện tại, nó được xây tường gạch, sơn trát chỉnh chu, sàn nhà thì được nâng nền cao lên thêm 5 tấc so với đường, lát gạch bóng loáng, các thiết bị gia dụng cũng được người chủ sắm sửa đầy đủ sau khi xây, nói là nhà ở quê chứ các đồ gia dụng đều là những dòng hiện đại cao cấp được mua và vận chuyển từ những nhãn hàng lớn ở trung tâm thành phố.

Hình ảnh: Nhà cũ ở quê của ông Cường

Hình ảnh: Nhà mới xây lại sau này của ông Cường

Bước xuống xe thì Quốc tự giác chạy ra cốp sau, xách toàn bộ vali túi xách vào nhà và sắp xếp quần áo ngay ngắn vào tủ cho 2 cha con ông Cường. Lân thì leo lên võng trước nhà vừa đung đưa vừa huýt sáo, cậu cảm vô cùng thoải mái, không còn không khí xô bồ khói bụi người xe nơi thành thị hằng ngày nữa, xung quanh cậu hiện tại là 1 khung cảnh sông nước mênh mông đất trời.

A path with plants and a building

AI-generated content may be incorrect. A bridge over water with trees in the background

AI-generated content may be incorrect.

Hình ảnh: một vài cảnh vật xung quanh trong xóm

Quốc đang sắp xếp đồ trong phòng cho Lân, ông Cường đi vào và ra lệnh: “Xếp xong thì ra ngoài mua 3 phần cơm tấm về ăn trưa nha. Dượng ăn sườn chả, thằng Lân ăn sườn chả trứng, con ăn gì thì tự kêu”. Vừa dứt lời ông thảy tờ 100k VNĐ cho nó rồi quay vào phòng tắm. Quốc tranh thủ xếp nhanh đồ đạc để lao vào nhiệm vụ kế tiếp. Trước nhà có 1 cái xe đạp cũ, Quốc lấy và đạp ngay ra quán cơm đầu ngõ mua về 3 phần cơm để cả nhà cùng ăn.

Sau khi dùng xong bữa trưa no nê, ông Cường lái xe hơi chở 2 đứa con ra vườn mận để coi tình hình trồng trọt. Trong vườn, vài cây mận đã ra trái xum xuê chờ ngày thu hoạch, khu vườn rộng lớn 1000m2 với 5 người thanh niên cỡ tuổi 25-30 đang đang chăm chỉ tưới và bón phân ở 5 khu vực được chia cắt rõ ràng với nhau bằng những con kênh dẫn nước từ sông chảy vào. Nhìn những người làm vườn tay chân thoăn thoắt, ông Cường khá hài lòng vì những người này không những giỏi mà còn đặc biệt trung thành với ông, họ khao khát cống hiến cho ông chỉ để mong ông cho họ tiếp tục làm việc, sự cạnh tranh khốc liệt diễn ra trong vườn nhà ông không khác gì những người giỏi làm cho các tập đoàn ở thành phố lớn. Hoàn toàn hợp lý, vì ông trả tiền cao so với các vườn khác, thậm chí gần gấp đôi. Người làm của ông, hễ nhà ai có khó khăn, ông sẵn sàng giúp đỡ, thậm chí giá trị giúp đỡ bằng cả năm lương đi làm của họ. Nhìn lại thì, mức sống ở vùng này khá thấp, đặc biệt là so với thu nhập của gia đình ông trên thành phố ở quận trung tâm, ông mà có chi nhiều hơn so với xung quanh 1 tí thì cũng không đáng là bao, lại còn được sự kính nể tôn lên như một vị thánh sống từ những người này thì ông thấy rất xứng đáng. Hiện tại, ông có khả năng sống rộng rãi để đổi lấy sự trung thành.

Hình ảnh: một góc vườn mận của ông Cường

Chiếc xe vẫn cứ chạy bon bon quanh vườn, 2 cha con ông Cường cười đùa trên xe với nhau:

-        “Lân, sau này ba già hết đi nổi rồi thì con thay ba quản lý cái vườn này nha.”

-        “Ba yên tâm,con sẽ cố gắng. Quản lý người làm thì con cũng có tí kinh nghiệm, dù người làm có lớn tuổi hơn mình.” – Lân vừa nhấn mạnh chữ lớn tuổi, vừa cười đểu và liếc nhìn thằng Quốc ngồi phía sau qua kính chiếu hậu

-        “Con biết nghĩ vậy là tốt đó, sau này mà có lời, ba còn mua thêm 2 3 cái vườn nữa làm thêm, lúc đó mày ở nhà đếm tiền thôi khỏi đi làm ba cái công ty gì cho mệt, haha.”

-        “Trời ơi tiền nhiều nhưng vẫn đi làm để có thêm bạn mới chứ ba, nằm ở nhà đếm tiền quài cũng chán lắm.”

-        “Chán bắt con gián bỏ vô háng mày giờ. Mà cũng đúng, thời tụi bây sướng rồi thành ra suy nghĩ nó thoáng quá ha, thời tao khổ như chó nên tao mà có tiền đếm là tao mừng không hết chứ ở đó mà chán.”

Quốc ngồi đó làm thinh, cảm giác lạc lõng giữa 2 cha con. Xong tự nhiên nó giật mình vì bị nhắc tên.

-        “Quốc ! Con thích làm vườn không ?” – Ông Cường quay sang hỏi Quốc

-        “Dạ, con..” – Quốc lắp bắp khó hiểu.

-        “Làm đi cho biết, về quê không làm thì không có trải nghiệm đâu.”- ông Cường nằn nặc.

-        Dạ, nếu dượng cần thì …”

-        Cần chứ. Do là 5 người làm vườn nhà mình, từ chiều nay là họ nghỉ rồi, Dượng cho nghỉ 4 ngày. Cả năm họ làm việc cho mình, cũng nên cho họ 1 tí niềm vui, dịp này là hè, Dượng tài trợ cho họ dắt con lên thành phố chơi 1 chuyến cho tăng tình cảm gia đình, đi đây đó cho họ mở mang tầm mắt. Ha ha, ai làm cho Dượng thì Dượng nghĩ cho người ta nhiều, vậy thì họ mới trung thành với mình. Cho nên là 4 ngày này 2 anh em con ra thu hoạch mận được không, 2 đứa ?” – ông Cường nói giọng đạo lý của 1 người chủ tốt

-        “Con có ý kiến, hồi nãy ba nói cho con tập làm chủ mà, vậy ba giao Quốc làm đi rồi con quản lý nó thử xem được không.”- Lân nhanh nhảu đề xuất.

-        “Vậy con nhường em được không Quốc ? Con ra vườn làm đỡ mấy ngày này nhen. Em sẽ quản lý rồi có gì nó ra phụ con. Con thấy sao ?

-        “Dạ, vậy cũng được ạ.” – Quốc biết từ chối cũng không được, nó nghĩ thầm “thì ra là kêu mình về quê làm công cho ổng, cho ổng có cơ hội thể hiện lòng tốt với người làm, mà giờ từ chối thì khó sống, làm gì được bây giờ, đã về đến đây rồi thì ráng chịu vậy.

-        “Giỏi lắm, biết đâu sau này con cũng sẽ là 1 người làm vườn giỏi, cố lên nha. Lân nó quen việc rồi, nó sẽ hướng dẫn cho con làm nhé, con cứ theo em là được. Ok không.“- Ông Cường nói với 2 đứa.

-        “Dạ”- 2 đứa đồng thanh, Lân nói trong háo hức, còn Quốc nói trong mệt mỏi và lo lắng.

Sau khi đi 1 vòng, Xe dừng lại tại 1 căn chòi ở giữa vườn, nơi mà mấy người làm ngồi nghỉ ngơi trong lúc công tác tại vườn.

 

Hình ảnh: Chòi nghỉ cho người làm vườn

-        “2 đứa xuống đây, coi tập quen việc để mai bắt đầu làm. Chiều ba sẽ mang cơm lên cho bây ăn.” Dặn 2 đứa xong thì ông Cường hô to hướng về phía 5 người làm đang: “Làm tới đây được rồi, giờ mọi người về chuẩn bị đồ mai đi chơi đi đi, ở đây có tôi với mấy đứa nhỏ lo rồi.”

-        “Dạ. tụi con cảm ơn ông chủ nha, ông chủ tốt quá.”- 5 người làm đồng thanh một cách háo hức.

Sau đó không lâu, 5 người làm mang xẻng và cuốc vào chòi cất. Họ cởi ủng và găng tay làm vườn cất vào phía sau của chòi, đi ngang qua chào 2 đứa nhỏ rồi đi về. Ông Hùng cũng lái xe chạy khỏi đó, trong căn chòi nhỏ vắng vẻ, chỉ còn Quốc và Lân và tiếng gà gáy trưa.

-        Chắc trên xe mày cũng nghe ba tao nói rồi ha, 4 ngày tới nhiệm vụ mày là làm ở đây theo sự chỉ đạo của tao. Rõ chưa cu.

-        Dạ anh Lân.

Dù Quốc lớn hơn Lân 2, nhưng khi chỉ có 2 đứa, Quốc bắt buộc phải kêu Lân là anh. Thực ra Lân muốn Quốc phải hoàn toàn gọi mình là anh, nhưng do sợ người xung quanh thắc mắc và phải mắc công giải thích, nên lúc có người lớn ở đó, thì Quốc mới được quyền xưng hô theo tuổi thật.

-        Điều đầu tiên tao muốn mày nắm rõ, 4 ngày tới mày sẽ trực ở vườn mận này 24/24, cụ thể là sáng ra vườn làm việc, tối về lại chòi này ngủ. Việc của mày cũng đơn giản thôi Quốc. Sáng 5 giờ sáng mày ra tưới hết vườn mận, còn từ trưa tới chiều thì mày đi hái mận và xếp nó gọn lại trước chòi nghỉ, chiều ba tao ghé lấy chở về nhà đem bán. Mỗi ngày mày hái đủ 50 kg mận. Có ý kiến gì không.

-        Dạ không anh Lân. Em rõ rồi anh Lân.

Lân nhìn thằng Quốc từ trên xuống dưới, Quốc mặc 1 cái áo thun xám không họa tiết, quần jean đen và giầy sneaker adidas ultra boost màu xám dính đầy bụi và hơi ngả vàng. Với sự đẹp trai của Quốc thì dù trang phục có đơn giản đến mấy, anh vẫn tỏa ra một sức hút khiến bao cô gái mơ mộng liên tưởng rằng anh đang mặc 1 bộ vest chú rể và nắm tay mình một ngày nào đó. Nhưng đối với Lân, lúc này Quốc có quyến rũ, nhưng ở 1 mức nhàm chán. Lân nhìn Quốc thêm vài giây, rồi nó đi vào trong chòi, lấy ra cái ủng cao su, cái găng tay vải, và cái nón cũ kỹ mà mấy người làm vườn để lại trước khi về, nó đặt trước mặt Quốc: “Bộ đồ ở thành phố này không hợp để mày làm việc ở đây, cởi ra rồi mặc đồng phục trước mặt vào rồi ra ngoài làm.”.

-        Dạ, ở đây chỉ có ủng, găng tay với nón,.. còn quần áo thì sao ạ.

-        Vườn này có hàng rào, không có ai vào dòm mày đâu. Tao nói vậy mày chưa hiểu hả ?

Quốc sợ hãi, nó hiểu, nhưng nó chần chừ vì không dám làm theo, nó mong là có sự hiểu lầm gì đó trong câu nói của Lân, chứ trần như nhộng vác cu dái lòng thòng đi làm việc ngoài vườn, dù nó làm chậm thì không mặc đồ cũng có làm nhanh hơn đáng kể đâu mà phải cởi ra như vậy.

-        Cởi đồ ra. – Lân 1 lần nữa ra lệnh, lúc này giọng vang to như mất kiên nhẫn.

Không còn hy vọng là nó hiểu lầm nữa, Quốc buộc phải làm theo, nó nhìn quanh vườn, đúng là xa xa có hàng rào che chắn. Nó cởi áo, tiếp đến cởi giày, chậm rãi tháo dây nịt và tụt quần jean xuống. Sau đó nó mang vào đôi ủng chân, đeo vào tay đôi găng vẫn còn mùi mồ hôi từ người làm vườn trước đó, đội lên đầu cái nón tai bèo. Sau khi nó nghĩ nó đã mặc lên trang phục theo đúng yêu cầu của Lân, nó đứng thẳng dậy và nhìn thẳng. Lân nhìn chằm chằm vào cái quần lót đen thun lạnh Adidas của Quốc vẫn còn nằm ở ngang thắt lưng. Quốc thấy vậy thì hiểu ý, nó mếu máo van xin:

-        Dạ anh Lân cho em giữ lại cái quần lót để che thân, lần đầu em làm ngoài vườn không dám,…, anh đừng bắt em cởi hết.

Lân bước vào chòi và bước ra cùng 1 cây chổi quét nhà dài 1m. Đường kính chổi 10cm được kết lại từ cái thanh tre mỏng.

A broom on the ground

AI-generated content may be incorrect.

Hình ảnh: Cây chổi quét nhà trong chòi nghỉ

Lân vung chổi lên bằng tay phải và đập mạnh cán chổi lên cái giường bằng tre vang lên một tiếng cạch rõ to.

-        Tao nói mà mày không nghe thì cái vườn này loạn à. Mày nằm sấp xuống đây.

Thằng Quốc rùng mình vì sắp bị ăn đòn, nó thấy Lân giận dữ nên không dám chậm trễ, nó chạy lại giường tre rồi nằm sấp dài thân lên đó. Thấy có 2 cái gối nằm trên giường nó tự giác đẩy gối xuống kê dưới bụng để cao mông lên vừa tầm đánh của Lân và để xoa dịu cơn nóng của Lân. Quốc vừa vào tư thế cao mông, 2 tay khoanh úp mặt xuống giường, Lân cầm chổi bằng cả 2 tay, giờ cao và quật xuống 10 roi liên tiếp lên 2 cánh mông căng tròn run rẩy của Quốc. Vừa lên án hành vi không nghe lời của Quốc, nó vừa quất roi liên tục vào mông của Quốc qua lớp quần lót đen mỏng. Cảnh tượng không khác gì cảnh lính nhà quan đánh đòn dân đen phạm tội ngày xưa, thằng lính 2 tay cầm cây hèo 1m giơ cao quật xuống vào mông của tên tội phạm.  Sau khi quất liên tục đến roi thứ 30, Lân mới dần hạ hỏa, nó cũng suy ngẫm nghĩ lại lời cầu xin của Quốc, nghĩ lại thì Quốc cũng hợp lý, cho mặc 1 chiếc quần lót mỏng manh có vẻ thú vị hơn là cởi hẵn trần như nhộng, nhìn hoài cũng chán. Nhưng ngoài mặt thì Lân vẫn giữ thái độ nghiêm nghị của một ông chủ đang kỹ luật 1 đứa đang chống đối mình.

-        “Được, mày nói tao nghe, mày không mặc sịp mày có ngại không ?”.

Trong cơn hoảng loạn, mông thì liên tục nổi lằn căng lên chiếc quần lót bó chặt. Nó sắp hết chịu nỗi, mà nếu không làm hài lòng thằng Lân thì không biết còn bị đánh tới khi nào, Quốc sợ hãi, nó vỡ òa vừa khóc vừa nói:

-        Anh Lân ơi em xin lỗi, huhu. em không dám cãi lời anh nữa. huhu bây giờ em không ngại cởi truồng nữa và em sẽ ra ngoài làm liền. Anh Lân tha cho em lỡ dại lần này đi mà em đau quá.”

Vẫn trong tư thế nằm sấp cong mông chịu đòn, Quốc với tay tụt hẵn chiếc quần lót xuống đầu gối, lộ ra bờ mông đỏ được phủ đầy lằn ngang sưng tấy. Hành động vừa rồi khiến cho Lân phần nào xiêu lòng vì Quốc cũng biết sợ. Quốc tụt quần lót xuống xong, tưởng là Lân sẽ tha cho mình, nó định đứng lên chạy ra vườn làm việc nhằm thoát khỏi trận đòn. Thấy Quốc định đứng lên, Lân chọt cán chổi vào khe đít của Quốc, ấn mạnh xuống làm Quốc té lại về tư thế ban đầu. “Mày nằm đó.”- Lân nhịp roi lên mông Quốc và nghiêm nghị nói:

-        “Thôi được rồi. Nể tình đây là buổi đầu tiên mày làm việc ngoài trời, tao cho mày 1 đặc ân. Nếu mày chịu được 50 roi của tao, tao sẽ cho mày mặc quần lót làm việc, nhưng trong 4 ngày sắp tới mày chỉ được mặc cái này. Mày đồng ý hay không? “

Quốc nghe thấy thì hô to lời đồng ý ngay, thà mặc một cái quần dơ 4 ngày còn đỡ hơn nhiều so với việc thả rông đi long nhong 4 ngày ngoài vườn. Thế là nó nằm cong đít lên mà chịu đủ 50 roi ác liệt từ Lân. Tình thêm khoảng 30 roi trước đó nữa, có tổng cộng 80 lằn chổi, mỗi lằn to bằng bắp tay nằm chồng dồn trên 2 cánh mông của Quốc. Quốc nằm đó và thở gấp sau khi gồng mình chịu đủ số roi như thỏa thuận. Rất uy tín và giữ lời, vừa đánh xong roi cuối cùng, Lân kéo quần lót của Quốc lên lại, dù là quần lót đã về lại vị trí của nó, nhưng vết roi xếp hàng dài từ trên đỉnh mông xuống dưới tận đùi non chằn chịt thành 1 mảng thịt sưng to màu đỏ tím, nên quần lót lúc này lại khiến Quốc cảm thấy vướng víu và đau đớn hơn để trần. Nhưng nghĩ lại thì nên vui vì mình còn có cái để che thân những ngày tiếp theo.  

-        Cũng sắp chiều rồi, mày lo đi hái mận đi, chiều ba tao lại chở về nhà.

Quốc ngồi dậy lấy xe cút kít đẩy ra khỏi chòi nghỉ vườn bắt đầu công việc. Nó lựa từng trái chín cho vào xe và cứ thế đẩy đi đến hết cây này rồi cây khác trong khu vườn. Khi Quốc đã đi xa khỏi chòi nghỉ, nó ngoái nhìn lại thì thấy Lân đang nằm trong chòi, lúc ấy nó mới lấy tay chạm vào mông, tay nó vuốt từ trên xuống dưới, ở đâu cũng là lằn sưng tấy lên, không có chỗ nào xẹp cả. Tay nó bóp vào cho xẹp lằn xuống và cơn đau khiến nó rươm rướm nước mắt.

-        “Làm tới đâu rồi, 30 giây mày phải hái được 1 trái. Mày lề mề tao lôi vào đánh đòn thì đừng hỏi sao làm không kịp.”- Lân trong chòi nói vọng ra về phía Quốc.

-         Nó đẩy chiếc xe cút kít nặng nề đi từ cây này qua cây khác, cố gắng lựa thật nhanh mắt, đẩy thật nhanh tay cho kịp tiến độ Lân đề ra. Nó cứ thế ôm cái mông đầy lằn mà đi hái mận cho đầy xe rồi đẩy về chòi. Nó đẩy về 100 trái thì thằng Lân ngồi đó ăn hết 20 trái. Lân ngồi chễm chệ trên cái giường tre trong chòi, nhai nhóp nhép quan sát thằng Quốc đang xếp mận ra. Cái nết ăn của thằng Lân như chọc tức thằng Quốc, nó ăn nhiều trái, nhưng mỗi trái nó cắn phân nửa, nửa trái còn lại nó quăng ra ngoài vườn. Thằng Quốc chỉ biết làm cho nhanh hơn nữa để bù lại phần mà thằng Lân ăn, nó nhận ra là không nên ý kiến gì thêm với thằng em trời đánh này nữa.

Tới khoảng 6 giờ chiều, Ông Cường lái xe tới đem cơm chiều cho 2 đứa nhỏ, ông thấy những quả mận được hái và chất sẵn trước chòi, ông xoa đầu tấm tắc khen thằng Lân: “Cái thằng này được, bình thường 5 người làm mới được nhiêu đây, đằng này có 1 người làm mà vẫn gần đạt được con số như trước. Con trai ba điều phối giỏi quá, ba rất tự hào. Mốt không thành ông chủ thì ai vào đây”. Ông cười với thằng Lân vui vẻ, nhưng cũng không quên quay qua khen xã giao thằng Quốc cho nó đỡ tủi thân: “Dượng cũng tự hào về con đó Quốc. Con cứ siêng năng thế này, 2 đứa phối hợp rất tốt, con nhớ nghe lời em để vườn mình phát triển thêm nha con.” Cả 3 ngồi ăn cơm chiều trên cái giường tre, có 2 cái gối nằm thì 2 cha con ông Cường lấy lót đít ngồi, thằng Quốc thì ngồi trực tiếp trên cái giường tre, nó còn đau mông nhưng không dám cựa quậy nhiều vì không muốn ảnh hưởng đến 2 người kia, và nó cũng không muốn ông Cường biết mới bữa đầu mà nó đã bị đòn như vậy. Ăn cơm xong, Quốc đem mận chất lên xe cho ông Cường, thằng Lân cũng lấy bộ đồ mặc lúc trưa của Quốc ném lên xe, 2 cha con cùng nhau về nhà, để lại thằng Quốc ở lại chòi giữa khu vườn cô quạnh. 8 giờ tối, màn đêm dần buông xuống, tiếng dế kêu ngày một lớn, xung quanh vườn không có lắp đèn nên nhìn ra xa chỉ có 1 màn đêm sâu thăm thẳm, cả khu vườn chỉ có le lói 1 bóng đèn dây tóc được lắp bên trong chòi nghỉ. Quốc nằm trong chòi, trên chiếc giường tre cũ kỹ, nơi mà lúc trưa đã chứng kiến bản thân trải qua 1 trận đòn nát mông bởi 1 thằng em láu cá nhưng là chủ của mình, nơi mà 3 cha con đã bày cơm ra ăn và vung vãi đồ ăn lúc chiều, đến giờ vẫn còn mùi mắm thằng Lân làm đổ lên gối lúc nãy. Quốc nằm đó, suy nghĩ mông lung về quá khứ, lúc trước mình đâu có tệ như bây giờ, làm sao để thoát ra khỏi hoàn cảnh này,.. một lúc sau nó nghĩ đến việc nên ngủ sớm, chuẩn bị cho 1 ngày mai tất bật.

Sáng mai theo thường lệ, ông Cường chở Lân tới để tiếp tục giám sát Quốc làm việc. 2 người đem lại 2 phần hủ tiếu nóng hổi rồi bày lên giường tre ăn sáng. Nhìn kỹ thì Quốc không thấy phần ăn sáng của mình đâu, nó ấp úng hỏi là có mua hủ tiếu cho nó không, thì nhận được câu trả lời lạnh lùng từ phía ông Cường:

-        “Hôm qua có mấy trái mận bị dập, con ăn sáng cái đó nhé. Dượng không mua hủ tiếu cho con, ăn mận dập, cho nhớ, để lần sau cẩn thận hơn mà đừng làm mạnh tay. Lúc hái mận bỏ lên xe đừng mạnh tay quá. Hư hết.”

-        “Con quên dặn Quốc phải cẩn thận, nó cũng không tự giác cẩn thận nữa nên chắc con cần phải nhắc nhở nhiều thêm. Cũng tại con quản lý không tốt ba à, để hôm nay con cải thiện lại.” – Lân tiếp lời, giọng buồn bã làm như người bị trách là nó chứ không phải Quốc.

Nó buồn bã lấy ra bịch mận dập từ cốp xe sau, đem lên giường ngồi ăn chung với 2 cha con ông Cường. Trái mận bị dập 1 nửa, nên Quốc ăn 1 nửa và bỏ 1 nửa bị dập đi. “Bỏ thừa thức ăn là không tốt.”-Lân móc mỉa, có phần đe dọa.”Mày ăn khúc hư đó, để biết cái vị nó kinh khủng thế nào mà mốt đừng tái phạm”. Khi nhìn thấy ánh mắt sắc lạnh đó, nó vội vàng lấy phần hư mà nó vừa bỏ đi đưa vào miệng ăn.

-        Hai đứa làm vui nha. Chiều ba ghé đón.- ông Cường rồ gas chuẩn bị lái đi.

-        Dạ, ba qua cô 2 hủ tiếu đúng không. Hí hí – Lân chọc.

-        Thằng quỷ à, làm giỏi đi chiều ba chở đi ăn kem. – ông Cường đóng cửa sổ kính xe ngượng ngụng, rồi ông rồ gas đi.

Cô 2 hủ tiếu là cô bán hủ tiếu gần nhà ông Cường, trước đây là tình cũ của ông Cường giai đoạn ông vừa bị đuổi khỏi khu quân sự phải về quê mưu sinh. Thuở còn khó khăn, 2 người từng yêu nhau rất sâu đậm. Nhưng vì hoàn cảnh ông Cường trông quá khổ và với bản tính nóng nảy, gia đình phía cô 2 ngăn cản chuyện 2 người đến với nhau. Cho đến độ tuổi 30, cô 2 vẫn không chịu quen 1 người đàn ông nào khác, cứ tập trung bán hủ tiếu kiếm sống qua ngày. Còn ông Cường hiện tại, đã ở 1 vị thế khác, gia đình cô 2 cũng bắt đầu xem trọng ông. Bản thân cô 2 lúc nào cũng muốn trao thân cho ông Cường, dù cô 2 biết ông đã có vợ ở thành phố. Hiện tại, ông Cường vẫn có cảm xúc với cô 2 mãnh liệt như cái thời 2 người còn bị gia đình ngăn cấm.