Quốc & Lân Story
Lời nói đầu: Đây là truyện khiêu dâm về chủ đề BDSM
cho gay, dành riêng cho những người thích thể loại spanking và nhục dâm
Các nhân vật trong truyện đều là hư cấu. Vì là truyện
khiêu dâm chủ đề BDSM, vài tình huống trong truyện có thể vượt giới hạn về đạo
đức của xã hội hiện tại, từ nhẹ đến nặng, mục đích là đem lại cảm giác thú vị và
hưng phấn cho người đọc. Mình khuyến khích bạn đọc > 18 tuổi, hoặc tâm lý về
xã hội đủ vững để không bị ảnh hưởng bởi những lệch lạc trong truyện.
Mình xin cảm ơn.
Xếp hạng theo ý tác giả:
Độ nặng đô về thể xác: 7.5/10.0
Độ nặng đô về tâm lý: 8.5/10.0
Hastag: #spanking #bully #humiliate #stepfather #stepbrother
#mindbreak
Part 2: Đau đớn và nhục nhã
Theo
lệnh của Lân, Quốc đưa mũi ra khỏi góc tường và ngay lập tức quỳ xuống và
bò đến nơi Lân ngồi trên chiếc ghế sofa (Quốc bị cấm đứng hoặc đi bộ khi đang bị phạt, chỉ khi Lân ra hiệu hình phạt kết
thúc thì anh mới được đứng lên và đi như bình thường).
Những giọt nước mắt xấu hổ chảy xuống khuôn mặt của anh ấy là bằng chứng cho sự
sỉ nhục liên tục
của anh ấy. Mặc dù việc xin trận đánh đòn từ thằng em là điều đáng xấu hổ và nhục
nhã nhất mà anh ta từng phải làm, và là điều duy nhất anh ta ghét nhất, nhưng anh biết rằng sẽ tệ hơn rất nhiều nếu anh
ta không làm theo ý của nó.
Vì vậy, với khuôn mặt đỏ bừng bối rối và xấu hổ, Quốc quỳ xuống theo yêu cầu
sóng mũi chạm vào sàn nhà, chính giữa 2 bàn chân
của Lân và mông ưỡn thẳng lên trời. Quốc bắt đầu
lấy hơi và giọng nói run rẩy,
cố gắng vừa nói vừa suy nghĩ thấu đáo, sao
cho cho yêu cầu xin trận đòn
của anh ta làm hài lòng
theo ý Lân.
"Dạ
thưa anh Lân, em, ừm,
là một thằng hư hỏng,
dạ thưa anh Lân… Dạ thưa anh Lân, em rất cẩu thả khi dọn giường cho anh và, uh, mền của anh không
được xếp thẳng, ưmm, như ý anh
muốn, dạ thưa anh Lân, ah, lỗi này khá
đúng, dạ thưa anh Lân. và em, ừm, cẩu thả trong việc gấp quần áo cho anh, và, umm, để chiếc vớ đá banh của anh cặp vào chiếc vớ tập gym, dù kiểu dáng và màu sắc có giống nhau nhưng chung
quy lại là lỗi của em bất cẩn, em thật ngu khi không phân loại được vớ của anh.
Dạ thưa anh Lân, một lần nữa lỗi của em ạ...
Dạ thưa anh Lân. em, à, em xin lỗi vì cả tuần giặt đồ cho anh nhưng đã
bỏ sót chiếc quần lót và vớ tập gym của anh từ 2 tuần
trước, vì nó nằm khuất dưới gầm giường nên em,…, tối qua phát hiện em đã lấy đi
giặt ngay rồi ạ, uhm ,
dạ thưa anh Lân. Dạ thưa anh Lân, anh, ừm,… với các tội trên, em
xứng đáng bị phạt
một trận đòn thật nặng đến
khi em thấy hài lòng, dạ
thưa anh Lân.
"Một trận đòn nặng
là không đủ, Quốc à.
Phải tăng hình phạt thật nhục
nhã thì mày mới
nhớ lâu, ngày nào cũng ăn đòn mà
không khá hơn chút nào ?
"Hic, Dạ thưa anh Lân, anh nói đúng, dạ
thưa anh Lân." Quốc biết rõ hơn hết
là đừng nên phản bác hay biện luận
với Lân. Câu trả lời của anh ta luôn phải là " Dạ thưa anh Lân" và đồng ý vô điều kiện bất
kể Lân hỏi gì.
1 quá khứ kiêu hãnh chợt thoáng hiện lên trong giấc mơ
tối qua của Quốc, cách đây vài tháng, tại ngôi trường đại học kỹ thuật top đầu
thành phố, Quốc nổi tiếng là 1 hot boy sáng giá và tràn đầy năng lượng, mỗi tuần
đều có ít nhất 2 cô em friends with benefit xinh tươi khóa dưới đến ve vãn để
được đi chơi riêng cùng anh. Nhiều thằng bạn ghen tị ra mặt khi lúc nào cũng có
mấy em khóa dưới tươi ngon cứ thập thò gần sân banh trong lúc đội đang tập luyện,
chỉ để hỏi thăm, cổ vũ, mua nước, tặng quà cho riêng thằng Quốc. Những năm đội
bóng thành công rực rỡ đạt được các giải thưởng uy tín, Quốc cũng được tiếng
thơm lây khi vừa chơi bóng giỏi và còn sở hữu gương mặt sáng đẹp cùng nụ cười
trong sáng, trong những năm tháng ấy, anh đã có dịp qua đêm với các hot girls
thuộc hàng top của làng đại học. Lối sống trẻ và thành công, cùng 1 chút tự do
và hoang dại đó khiến Quốc trở nên ngày càng bản lĩnh, như 1 ông vua trong thế
giới mà mình thuộc về. Cho đến khi thằng em trai Lân chuyển đến, mọi chuyện
không còn được như trước nữa. Quốc trở nên e dè hơn, làm sao Quốc dám hẹn ngủ
cùng 1 bạn nữ nào nữa khi cởi quần ra là cái mông chi chít lằn roi mây, chi
tiêu ngoài đường cũng không thoải mái như xưa vì Quốc phải nộp hết tiền tiêu vặt
của mình cho Lân, nếu Quốc cần tiền tiêu cho khoản nào đó, thì phải viết giấy
giải trình với Lân và được phê duyệt, nhưng không được vượt quá 200,000 VNĐ/tuần.
Trong khi trước đây Quốc vô cùng thoải mái với khoảng chi tiêu 1,200,000 VNĐ/
tuần. Dù sao thì, cuộc sống cũng nên nhìn theo hướng tích cực, Quốc thấy ít nhất
trong chuyện này vẫn còn le lói một điểm may mắn, đó là Lân không học cùng trường
với Quốc, nên khi Quốc đến trường thì coi như là được thoát khỏi cái bóng của
thằng em ác ôn 1 thời gian.
Lân
đứng dậy và đặt một chiếc ghế đẩu ở
giữa phòng khách.
Ngồi xuống ghế, hắn
ta nói, "Quốc, qua đây."
"Dạ thưa anh Lân," anh ta trả lời và nhanh
chóng bò qua chỗ Lân ngồi, rồi
bò trên đùi Lân, anh ta cầu xin, " Dạ thưa anh Lân,.. em..
hứa sẽ nghe lời anh, xin anh nhẹ tay, dạ thưa anh
Lân..."
Bốp!
Tay thứ nhất đập xuống ngay giữa mông bên phải của mình, đập xuống vải bông mỏng
của quần lót và thốt
ra một tiếng rên đau khổ từ Quốc.
"Uii! Làm ơn, thưa anh,
mạnh quá." Bốp!
(cùng một nơi) "OWWW!" "OOOH, đừng mạnh
mà." Bốp!
(cùng một nơi) "WAAAAAH!" Quốc bắt đầu khóc như một cậu bé. Anh ấy
không trưởng thành lắm đối với một thanh niên 20 tuổi, hoặc anh ấy thấy nếu bản thân càng cứng rắn thì Lân
sẽ càng nghĩ mình lì mà mạnh tay hơn với mình.
Đối với Lân, 1 đứa to xác nằm trên đùi khóc lóc cầu xin
sự thương hại khiến cho bản tính thống trị của anh thỏa mãn.
Màu đỏ bây giờ bắt đầu lộ ra qua lớp vải cotton mỏng của quần lót của Quốc.
Lân
sau đó bắt đầu đánh đòn một cách nghiêm túc, và bắt đầu mở rộng tay xung quanh,
bắt đầu từ đỉnh mông của Quốc và tiến xuống dưới và xuống đùi của Quốc, và sau đó đánh qua đùi
phía bên kia rồi đi dài lên mông,
sau đó lại một lần nữa. Đôi khi Lân đánh trên đỉnh mông rồi xuống đùi non,
bên trái rồi bên phải, và đôi khi đánh đòn theo thứ tự ngẫu nhiên nên Quốc không bao giờ biết được đòn tiếp theo sẽ hạ cánh ở đâu, lúc đó anh chỉ còn biết cách gồng cả mông và đùi đến
khi mồ hôi túa ra từng dòng. Sau 1 lúc,
Lân dùng tay trái nắm
dây thun quần của
Quốc và kéo ngược lên lưng. Với cặp mông
săn chắc nở nang của Quốc thì chỉ cần kéo nhẹ lên cao, cái quần nhỏ xíu đã lọt
thỏm sâu vào giữa 2 mông và không còn nhìn thấy được, Lân bắt đầu xuống tay đánh
vào phần mông trần vừa được lộ ra. Điều này luôn khiến Quốc lo sợ và đau đớn hơn.
Ngoài ra, để làm nhục và làm Quốc
xấu hổ hơn nữa, Lân thường hay trượt tay trái vào trong
thắt lưng quần lót của Quốc
và mò mẫm phần khe đít, trong khi tay phải
thì vẫn tát thật mạnh vào đùi của anh. Những ngón tay của Lân lang thang vào khe sâu giữa hai mông Quốc, và bất chợt anh
ta nhéo vào da
ngay giữa lỗ đít khiến Quốc đỏ mặt.
Mặc dù Quốc nhận thức sâu sắc về hành động của Lân, nhưng cơn đau từ mông và
đùi trần của mình như gai đâm chích liên tục khiến
anh quên mất ngoài bị đánh đòn bản thân mình còn đang bị làm nhục quá giới hạn đối với 1 thằng đàn ông.
Bốp! Bốp! Bốp! Bốp! Bốp …
Đánh tới hơn 200 cái rồi, mông của Quốc cũng đã chuyển
từ hồng sang đỏ, nhưng tay của Lân vẫn xuống mông với một lực mạnh không đổi.
Bàn tay thô cứng liên tục đập xuống cặp mông kia không những không mỏi mà ngược
lại càng ngày càng sung sức hơn.
"Hic đau quá!" "Làm ơn dừng lại!" "Ối!" "Á!
"WAAAH!" "Làm ơn, em
hứa từ giờ trở đi sẽ không phạm lỗi nữa!"
"Uiii!" "Ó " "tha cho em đi,
làm ơn!" "Ối!" "Làm ơn
dừng lại, em sẽ làm bất cứ điều gì anh yêu cầu, huhu. Anh ơi tha cho
em đi mà !" "Owieeeee!" "WAAAAAAAAAAh!"
Căn
phòng tràn ngập tiếng đánh đòn tay giòn tan trên vải bông
mỏng rồi đến
da trần, tiếng khóc, tiếng la hét của một thằng con trai mếu máo
đang đón nhận kỷ luật từ người thầy của mình.
Quốc vặn vẹo khi bàn tay của Lân đập xuống từng đòn hết lần này đến lần khác trên phần mông và đùi
trần đang cháy của mình. Dù mông như đang đặt
trên đống lửa, Quốc cũng không dại gì nhảy
khỏi đùi của Lân.
Anh ấy đã học được từ kinh nghiệm xương máu rằng
trận đòn sẽ tăng lên gấp 3 lần nếu
anh ấy rời khỏi đùi Lân bất cứ lúc nào mà không có sự cho
phép của hắn. Lần trước cũng trong hoàn cảnh bị
đánh đến khóc này, Quốc đã lăn mạnh cho rớt xuống sàn, sau đó vừa nằm, vừa khóc,
vừa dùng tay xoa cái mông nóng hổi. Không hề nhận được sự thương hại nào, Quốc sau đó bị trói cổ tay và mắt cá chân lại, bị vắt người mông kê cao trên tay ghế sofa. Tại
nơi đó, thay vì 20 roi như đã thống nhất, Quốc ăn đòn
gấp ba lần và đếm đủ 60 roi trong nước mắt.
Vì vậy, từ hôm đó tới nay, Lân
không cần phải giữ Quốc trên người,
và chỉ đơn giản tập trung sức lực vào việc đánh sao cho
cháy mông nhất có thể. Thực ra, Lân thích thú khi xem Quốc quằn quại dưới
chân và liên tục đá chân của mình loạng xạ,
Lân cũng thích hình ảnh Quốc quằn quại tới nỗi không
nhận ra con cu của anh ấy đã tuột ra 1 bên của quần lót, cu Quốc và bắp đùi Lân
đang da chạm da với nhau, nó làm cho việc đánh đòn trở nên sống động hơn rất nhiều.
Đôi khi, Lân sẽ điều chỉnh nhịp đập của mình để hạ cánh ngay khi phần mông của Quốc cong lên trên, điều này khiến cú đánh xuống
của anh ấy tác động mạnh hơn. Sau mỗi lần đánh
thỏa mãn như vậy, Lân sẽ luôn được thưởng bằng một tiếng hét lớn và thậm chí càng ngày càng lớn đến khan cổ
hơn từ thằng nhóc nằm dưới
Thật vui khi Lân đã biến một đứa to xác trở
thành 1 thằng nhóc yếu đuối như vậy.
Bốp! Bốp! Bốp! Bốp! Bốp …
Sau
hơn 300 cái vả đều lực
bằng tay, Lân dừng lại thở phù 1 cái, đẩy
Quốc lao thẳng xuống
sàn nhà, Quốc nằm khóc lóc, quằn quại và điên cuồng xoa bóp cái mông của mình từ mông xuống đùi. Sau khi bớt đau 1 tí, Quốc
cũng xấu hổ nhận ra con cu bị trượt ra khỏi quần từ lúc nào không hay, nên đã
nhanh chóng nhét cu lại vào quần lót. Từ màu đỏ đậm
thể hiện qua lớp vải mỏng trắng của
quần lót, và màu đỏ tươi trên đùi của anh ta, rõ ràng là 1 cách làm nóng cho Quốc trước khi hình phạt chính bắt
đầu.
"Đứng dậy. Tư thế nghiêm,"
Lân ra lệnh dứt khoát.
"Dạ thưa anh Lân" Quốc ngay lập tức bật dậy và đứng với sự tuân thủ như trong quân đội,
mông và đùi còn đang
bỏng rát và anh không thể xoa mông nữa
khi trong tư thế nghiêm, 2 tay
anh giữ thẳng 2 bên hông,
và nắm lại. Anh cảm thấy bàn tay Lân trượt
vào phía sau quần lót và dò xét.
“Trong đây nóng hổi rồi, khởi động sơ vậy thôi còn vô
hình phạt chính,” Lân cười đểu còn Quốc đứng nghiêm và không nói gì.
"Cúi
xuống, tay
nắm lấy mắt cá chân đi,
con đĩ hư."
đến mệnh lệnh tiếp theo.
" Dạ thưa anh Lân"
Quốc nói khi anh ta ngay lập tức tuân theo, cảm thấy bàn tay của Lân tiếp tục
mò mẫm vào trông mông
của anh ta. Thật là vô cùng xấu hổ và nhục nhã cho Quốc, người lớn tuổi hơn, phải
phục tùng và vẫn ở tư thế cúi xuống trong khi Lân, em trai kế của mình, nhàn
nhã làm bất cứ điều gì anh ta muốn với các trò biến thái.
Lân
sau đó nắm lấy dây lưng quần lót của Quốc.
"Huhu, Dạ thưa anh Lân, anh
làm ơn, anh cho em
mặc quần lót, vì đang ở phòng khách … thưa
anh Lân," Quốc cầu xin, nhưng vô ích. Từ từ, rất chậm
rãi, Lân kéo quần lót của Quốc xuống, để lộ một
cặp mông đẹp trai nhất
trái đất. Quốc không tụt quần xuống hẳn, mà cuộn
chặt chúng ngang
đầu gối của Quốc. Trong tư thế cúi người ưỡn hẳn
cái mông ra sau này, 2 cặp mông có to cỡ nào cũng không còn che được cái lỗ đít
ở giữa, cái lỗ hồng hồng, xung quanh mọc vài sợi lông tơ, đều đặn nở ra và co lại
theo nhịp thở hồi hộp lo lắng của Quốc. Lân gần như chảy nước miếng, nó mong đợi một ngày sẽ biến cái chỗ đang
phập phồng kia thành cái lồn của mình.
"Hôm nay tao sẽ cho mày ăn đòn bắng 1 dụng cụ mới mà
tao muốn thử. Tao đảm bảo cả tuần tới mày sẽ không quên được trận đòn hôm nay."
Lân bình tĩnh đe dọa.
Hình ảnh: Đây gọi là wooden
spatulla, nước ngoài thì dùng lật bánh, ở Việt Nam thì hay dùng để xới và múc
cơm.
"Mày có 1 phút, đi vào bếp, đem cái vá múc cơm quay lại
cho tao. Nhớ ! Quần lót giữ đúng vị trí hiện tại, không cao hay thấp hơn. 1
phút bắt đầu." Lân lớn giọng ra lệnh.
"Dạ thưa anh Lân" Quốc miễn cưỡng trả lời khi
anh nhanh chóng quỳ xuống và bò vào bếp, Quần lót cuộn ngay
trên đầu gối khiến việc bò của anh càng khó khăn hơn.
Nếu Quốc để nó trượt
lên hay xuống, anh ta biết rằng hình phạt tiếp theo của anh ta sẽ tồi
tệ hơn. Cây xới cơm
được làm bằng gỗ cứng, với
một tay cầm dài rộng dần ra phía cạnh trên, bề mặt phẳng, dài 32cm và dày khoảng 2cm.
Khi Quốc vừa xuống bếp, anh thấy mẹ mình vẫn đứng úp mặt
vào góc tường chờ ông Cường về. Quốc chạnh lòng, mẹ nó đã đứng đây hơn 1 tiếng
đồng hồ, 2 tay cô vẫn giữ nguyên sau gáy, váy ngắn vén lên qua mông buộc cố định
trên bụng để lộ hết phần mông cùng chiếc bikini ra ngoài. Khi nhìn thấy cảnh
đó, 1 thoáng suy nghĩ đồi trụy của Quốc hiện lên, Quốc nhớ tới vài em cổ động
viên xinh tươi ngày ấy hẹn hò mình vào khách sạn cũng vén váy chổng mông như thế
này chờ anh xơi, lúc đó những ký ức và cảnh tượng thật dâm đãng ngày ấy hiện về
với Quốc… Khoan đã, Quốc chỉ có 1 phút thôi, anh ấy phải bỏ qua tất cả mọi thứ
xung quanh, tập trung vào lấy cái vá gỗ và quay lại phòng khách nhanh chóng. Nó
bò lại bàn bếp và lấy cái vá gỗ ngậm vào miệng. Nó quay qua nhìn xem mẹ nó có
nhìn thấy nó hay không. Cô Hà nghe tiếng lục đục trong bếp, nhưng không dám rời
mũi khỏi bức tường, nên không biết ai đang ở đó, nếu là Lân thấy cô rời mũi khỏi
bức tường, nó sẽ không nể nang gì mà mách lại cho ba Cường của mình vì không giữ
đúng tư thế chờ phạt. Về phía Quốc cũng không dám mở miệng gọi mẹ vì đây là điều
cấm. Vả lại trong hoàn cảnh này, 2 người nên vờ như không ai nên biết tình trạng
của nhau sẽ đỡ khó xử hơn. Thế là mọi thứ không có gì thay đổi, cô Hà tiếp tục
đứng đó, còn Quốc ngậm cái vá gỗ và bò ra phòng khách nhanh nhất có thể.
Quốc ngoan ngoãn trong tư thế bò, ngậm vá gỗ và ngẩng mặt về phía Lân, chờ Lân sẽ lấy roi từ miệng mình. Nhưng Lân ngồi đó lướt
điện thoại và không quan tâm tới Quốc. Sau vài phút im lặng, Lân vẫn ngồi đó lướt
điện thoại và ra lệnh: “Đi qua cái ghế kia gập người xuống đi.” Lân không lấy roi từ miệng Quốc, nên anh không còn cách nào khác ngoài việc ngậm trong
miệng và bò đến chiếc ghế đẩu cao mà Lân đặt sẵn giữa phòng
cho Quốc, Quốc đứng dậy và cúi mình trên lưng ghế với 2 tay vịnh
2 chân trước của ghế và chân của mình treo lủng lẳng phía sau ghế. Chiếc ghế đủ cao để chân anh ta cách sàn vài cm khi anh ta gấp người trên ghế. Điều
này chỉ làm cho chỗ nhạy cảm
của anh ta lộ ra, nhục nhã và xấu hổ hơn. Quốc kẹp chặt đầu gối lại với
nhau, để giữ cho quần lót không bị tuột xuống, nhưng anh ấy biết có lẽ
anh ấy sẽ không thể giữ được lâu khi cơn tê mỏi chưa kịp
bắt đầu thì cơn đau từ trận mưa roi sắp tới sẽ khiến anh mất kiểm soát.
Và điều đó có nghĩa là quần lót của anh ta sẽ rơi xuống mắt cá chân, mà anh ta
biết sẽ dẫn đến việc anh ta nhận thêm đòn vì quá bất cẩn và thiếu tôn trọng.
Sau
khi để Quốc nằm đó
trong vài phút trong sự hồi hộp
và bối rối, và sau khi Lân đã hài lòng với các tấm hình
chụp bằng điện thoại cảnh mà Quốc nằm chổng mông cao trên ghế. Cuối cùng Lân cũng
đứng dậy bước từ phía sau Quốc sang một bên ghế và lấy vá gỗ từ miệng Quốc. Khoảnh khắc cho một trận đòn bầm đít sắp bắt đầu.
Quốc tội nghiệp. Với mái tóc đen cắt ngắn, đôi mắt đa
tình, thân hình thon gọn và vẻ ngoài trẻ trung, cậu lẽ ra nên đang ở trung tâm
thương mại, đi chơi cùng những người anh em kool ngầu khác, hoặc là hẹn hò cùng
những cô gái dễ thương. Nhưng đó chỉ còn trong giấc mơ. Thay vào đó, thực tế cậu
đang cúi người trên một chiếc ghế đẩu cao quá khổ trong khách, chỉ có mỗi chiếc
quần đùi nhỏ xíu đã bị tụt xuống ngay trên đầu gối. Thứ duy nhất giữ chiếc quần
đùi không rơi xuống là đôi đầu gối của cậu phải dính chặt đầu gối để ngăn không
cho chiếc quần tuột xuống mắt cá chân, hoặc tệ hơn, rơi xuống sàn nhà. Nếu chiếc
quần đùi rơi xuống, cậu biết rằng hình phạt từ Lân với chiếc vá gỗ trong tay sẽ
còn kinh khủng hơn. Và điều đó càng trở nên tồi tệ hơn khi ở trên cái ghế này,
cậu không thể chạm chân xuống sàn nhà sau ghế. Đôi chân lơ lửng của cậu khiến
việc giữ đầu gối lại càng khó khăn hơn,
và buộc cậu phải cong đầu gối lên đẩy mắt cá chân ra sau, và siết chặt cơ chân
cùng mông để cố giữ chiếc quần đùi ở đúng vị trí. Cậu cảm thấy xấu hổ khi biết
rằng hành động này khiến cặp mông tròn, chắc và dễ thương của cậu trở nên nổi bật
và lộ rõ hơn, như thể cậu đang mời gọi những cú đánh dài, mạnh và đau đớn từ
chiếc roi mà cậu sắp phải nhận.
Nhưng
Quốc còn có thể làm gì khác? Nếu anh ấy từ chối hoặc cố gắng trốn thoát, thì Lân, kẻ to lớn và khỏe mạnh hơn, sẽ lại đánh anh, rồi vẫn bắt anh
phải khuất phục (với hình phạt thêm cho sự "ngu ngốc" của mình), và mẹ cùng cha dượng của Quốc thì chẳng giúp được gì.
Cha dượng nó cho rằng việc con trai mình thống trị
và kỷ luật 1 đứa con ghẻ như Quốc
là hoàn toàn hợp lý,
còn mẹ Quốc thì
bất lực không thể can thiệp. Thực tế, ngay lúc đó, Quốc có thể nghe thấy tiếng khóc nghẹn và van xin của mẹ anh ấy ở trong bếp,
khi cô bị ông Cường đặt
gọn trên đùi và đánh liên tiếp
vào mông trần bằng đôi giày thể thao của ông.
Lân
lấy chiếc vá xới cơm bằng
gỗ ra khỏi miệng, nơi Quốc
đã ngoan ngoãn ngậm nó, rồi bước sang một bên chiếc ghế, phía sau Quốc. Nhìn thấy cái mông vểnh lên và
hai bên má mông siết chặt của Quốc thật khêu gợi. Lân
cảm thấy dương vật của mình cương cứng và bắt đầu giật giật trong quần. Anh ta
đưa tay xuống nhẹ nhàng vuốt ve dương vật và tinh hoàn qua lớp vải quần jean,
và rùng mình trước luồng khoái cảm chạy dọc khắp cơ thể. Chuyện này sẽ rất vui
đây – vui cho mình tao
thôi.
WHAP!
WHAP! WHAP! WHAP! WHAP! WHAP! WHAP!
WHAP! WHAP! WHAP!
10 cú vụt đau điếng bằng vá gỗ xuống hai bên mông trái
và phải của Quốc, liên tiếp và trúng ngay giữa mỗi bên mông trần.
"Aiiiiiii!" Quốc rú lên, và dù cố gắng hết sức
để kiềm chế đầu gối, cậu vẫn đá chân loạn xạ tại roi thứ 10. Kinh hoàng thay, cậu
cảm thấy quần lót tụt xuống mắt cá chân. Cậu vội vã bắt chéo mắt cá chân, cố giữ
cho quần không bị tuột hẳn.
"Cái thằng vô dụng này! Đến cả việc giữ quần lót
cho tử tế cũng không làm được. Được thôi, cái tội láo toét và không nghe lời của
mày đáng bị ăn thêm ít nhất hai chục roi vào cái mông hư đốn kia đấy. Tao nghĩ
mày xứng đáng, đúng không?"
"Ôi, làm ơn....Thưa anh Lân.......Em xin anh....làm
ơn đừng phạt thêm.....Em xin lỗi mà anh Lân......." CHÁT! "OWEEEE, Em
xin anh...." CHÁT! "Aiiiiii! Em...dạ...dạ em xin lỗi anh Lân mà huhu!"
"Nói năng lộn xộn. Câu trả lời tao dạy mày như thế nào. Dạy bao nhiêu rồi vẫn không nói được à. "
Quốc ngập ngừng một chút... BỐP!
"Ái da! Em xin lỗi anh Lân. Thưa anh Lân, em...em
đồng ý là em đáng bị, ừm, ít nhất 20... roi đánh thêm vào... vào mông trần của em,
thưa anh Lân, vì em đã vô lễ, thưa anh Lân, và... và vì em không tuân lệnh,
thưa anh Lân... em xin anh Lân, không cần khoan nhượng vì em ... là một đứa thiếu
kỷ luật , thưa anh Lân."
“ Thằng nhãi ranh, Nếu tao không khoan nhượng với mày,
thì tao mỏi
tay lắm. Giờ thì chuẩn bị tinh thần nhé."
"Ôi, xin anh, đừng mạnh quá, em xin anh em đau quá..."
Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt!
Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt! Vụt!
Những cú đánh lược đầu tiên giáng vào phần trên và giữa cái mông trần tội nghiệp
của Quốc, thỉnh thoảng có những cú đánh mạnh thêm vào hai bên má mông, khiến Quốc
la hét lớn hơn.
"ĐAU QUÁ!" "XIN ANH!"
"ÁI DA!" "ĐAU QUÁ!" "ĐỪNG MẠNH QUÁ!"
"AAAAH!" "AIIIII! XIN ĐỪNG ĐÁNH VÀO HAI BÊN MÁ MÔNG, THƯA ANH!"
"ĐAU QUÁ!" "ÁI DA!" "XIN DỪNG LẠI!"
"YOWCHEE!" "EM CHỪA RỒI, EM HỨA
SẼ NGOAN!" "ĐAU QUÁ!" "AIIIII! ĐAU QUÁ!"
"WAAAAAAAAH!"
Cứ
thế tiếp diễn. Quốc khóc rống lên như đứa trẻ 10
tuổi, nước mắt tuôn xối xả, nhưng tiếng la hét của nó chẳng làm Lân chùn tay mà
cứ liên tục "tẩn" vào cái mông của nó bằng cái vá gỗ. Quốc đau khổ,
quằn quại trên ghế, ra sức đá chân loạn xạ, cố gắng vô ích để làm dịu cái mông
đang nóng ran và né tránh những cú đánh liên tiếp của Lân. Dù nó muốn lắm đưa tay ra sau che cái mông trần đang
rát bỏng, hoặc lăn khỏi lưng ghế để hòng được nghỉ ăn đòn vài giây,
nó cũng không dám làm, vì nó biết nó sẽ bị đánh thêm, rồi bị trói lại vào ghế
và ăn thêm một trận đòn gấp ba vì tội hỗn láo và không biết điều. Vì vậy, nó
nghiến răng, nắm chặt tay để trước ngực, và cố giữ mình ở trên lưng ghế dù đang
quằn quại, giãy giụa và đá chân điên cuồng. Nó đổ mồ hôi nhễ nhại vì những
"bài học" mà Lân đang "dạy"
cho nó. Trong khi đó, Lân xoa nắn "của quý" qua lớp quần jean, tận hưởng
cảm giác dâng trào khắp cơ thể khi hắn liên tục giơ lược lên và phang xuống cái
mông trần, yếu ớt, hư đốn trước mặt. Hắn biết Quốc sẽ không dám rời khỏi ghế nếu
không có sự cho phép của hắn, nên hắn không cần phải giữ nó lại. Thay vào đó,
việc nhìn Quốc "nhảy múa" trên lưng chiếc ghế bành, và nhìn đôi chân
nó đá điên cuồng vào hư vô, trong khi hắn
liên tục trút cơn mưa roi lên cái mông trần của Quốc, đồng thời tự sướng cho mình, mang lại cho hắn
niềm khoái cảm lớn lao.
Chẳng mấy chốc, quần lót của Quốc đã tuột khỏi mắt cá
chân và rơi xuống sàn, nhưng Lân không để điều đó làm gián đoạn trận đòn mà anh
ta đang có đà giáng xuống cái mông trần đáng thương của Quốc. Tuy nhiên, sau
khi đã giáng khoảng 25 cú đánh mạnh, Lân dừng lại và nhặt chiếc quần lót bị đá
ra xa.
"Mày đúng là thằng ngu khi đến một trận đánh mông
nhẹ nhàng đủ để giữ quần lót của mày ở đúng chỗ mà mày cũng không kiểm soát được....Giờ
tao chỉ còn cách cho mày ăn thêm nhiều đòn nữa để dạy mày phải biết cư xử....Với
1 thằng mặt lồn như mày thì mặc quần lót ở trên đầu tao thấy cũng rất hợp."
Nói xong, Lân kéo quần lót xuống trùm lên đầu và mặt Quốc. Nước mắt của Quốc
ngay lập tức thấm đẫm mặt sau bên trong chiếc quần lót đang ôm chặt lấy mặt cậu.
Sự nhục nhã và xấu hổ khi bị kéo quần lót trùm lên đầu và mặt khiến cậu khóc
càng dữ dội hơn, càng chứng tỏ rằng cậu xứng đáng với những gì mà Lân đang làm.
WHAP!
WHAP! WHAP! WHAP! WHAP! WHAP! WHAP! WHAP! WHAP!
WHAP!
WHAP! WHAP! WHAP! WHAP! WHAP! WHAP! WHAP! WHAP!
WHAP!
WHAP! WHAP! WHAP! WHAP! WHAP! WHAP! WHAP! WHAP!
WHAP!
WHAP! WHAP! WHAP! WHAP! WHAP! WHAP! WHAP! WHAP!
Sau hơn 60 cú quật thật mạnh ở đỉnh mông. Lúc này mông
đã bầm lên ngay giữa nên Lân bắt đầu tìm những vùng đất mới cho phần
còn lại của trận đòn, Lân nhắm những cú đánh của mình
vào nửa dưới đùi của Quốc, đặc biệt là vùng siêu
nhạy cảm nơi mông Quốc giao với đùi. Thỉnh thoảng, Lân thả "của
quý" của mình ra,
dùng tay đó cầm 1 bên mông của
Quốc để tách chúng ra. Sau đó, hắn dùng đầu nhỏ của vá gỗ đánh
vào góc của làn da mềm mại lộ ra ở khe
mông, và luôn được phản hồi bằng
những tiếng la hét và van xin lớn hơn từ Quốc.
"ĐAU!" "XIN ĐỪNG ĐÁNH CHỖ ĐÓ!" "Á!" "LÀM ƠN
ĐI ANH LÂN,
ĐAU QUÁ!" "AUUU!" "LÀM ƠN ĐỪNG MẠNH QUÁ, ANH LÂN ƠII!" "ĐAU!"
"AAAA!" "AIIIII! ĐỪNG ĐÁNH VÀO LỖ ĐÍT
CỦA EM, XIN ANH
THA EM!" "Á!" "AUUU!" " DỪNG LẠI!"
"YOWCH!" "Á!" "AIIIII! (khóc nấc) LÀM ƠN, EM SẼ LÀM BẤT CỨ ĐIỀU GÌ MÀ ANH NÓI, LÀM ƠN THA EM LẦN NÀY "
"WAAAAAAAA!"
Sau hơn 30 phút, Lân
cuối cùng cũng
dừng lại, sau ít nhất cả trăm cái đánh đau rát nữa vào mông trần của Quốc, bao
gồm ba mươi sáu cái sau cùng là đánh
thêm vào mặt sau đùi đỏ ửng và non mềm của Quốc, Quốc phải đếm từng cái một và xin thêm cái đánh
tiếp theo, Quốc không còn nghĩ mình trưởng thành
nữa, anh hiện tại đã suy sụp thành một đứa trẻ, khóc lóc nức nở vì đau
đớn giáng xuống những phần nhạy cảm nhất của mông và đùi. Nước mắt Quốc giờ
tuôn trào, nước mũi cũng chảy ra. Mông cậu đỏ rực khắp nơi, đỏ đậm nhất ở đỉnh mông cho đến màu đỏ tươi lan rộng đến
hết đùi sau, nhưng Lân đã cẩn thận dàn trải các cú đánh để tránh bầm
tím. Quốc sẵn sàng làm mọi thứ để được tha thứ.
Lân biết điều này, và khi hắn ta ngắm nghía "tác phẩm" của mình trên
cái mông "medium rare"
mà mình vừa nướng cho
Quốc, Lân tiếp tục xoa nắn dương vật và
tinh hoàn qua lớp vải quần jean, có một vệt ướt do dịch tiết ra, Lân biết chính
xác những gì hắn khao khát từ
Quốc chính là sự nhục nhã và khuất phục..
"Giờ thì cút mặt vào góc tường, thằng chó, để tao
nghỉ tay rồi quyết định xem mày cần thêm hình phạt gì trước khi quay lại công
việc nhà."
Theo lệnh của Lân, dù vẫn còn nức nở và cố gắng lấy lại
hơi, Quốc lập tức khóc lóc đáp "Dạ thưa anh Lân, rõ!" rồi vội vàng
trèo xuống ghế, bò nhanh đến góc tường. Nó đứng nghiêm, dí mũi vào góc tường,
trán chạm cả hai vách. Nó ngoan ngoãn không dám xoa hay gãi cái mông đỏ rát, ngứa
ngáy, vì biết làm thế chỉ khiến nó bị lôi lên ghế chịu thêm trận đòn nữa tương
tự. Nó ướt đẫm mồ hôi, hơi ẩm trên mặt thấm qua lớp vải mỏng của cái quần lót
trùm đầu, làm ướt cả bức tường trước mặt. Nó vẫn khóc nức nở.
Lân ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa êm ái, mắt dán chặt
vào cái mông trần trụi, đỏ hỏn, run rẩy của Quốc. Anh ta kéo quần jean xuống,
xoa bóp con dương vật đang cương cứng như đá. Cảm giác khoái lạc dâng trào,
nhưng anh ta cố kìm nén chưa xuất tinh. Anh ta có những kế hoạch cần làm trước
và sẽ để dành việc xả lũ đó sau.
"Không phải như vậy, thằng bóng chó à. Quỳ xuống
bằng cả hai tay và đầu gối, rồi úp mặt vào góc tường. Tao muốn thấy cái mông đỏ
rực của mày cong lên, cười với tao," Lân trách mắng.
"Dạ vâng ạ thưa anh Lân," Quốc đáp lời, lập
tức quỳ xuống bằng cả hai tay và đầu gối, úp mặt vào góc tường, cong lưng lên để
lộ hoàn toàn cái mông cho Lân tha hồ ngắm nghía.
"Còn nữa, thằng chó rách. Banh hai chân mày ra,
chân chạm tường,."
"Dạ vâng thưa anh Lân," Quốc đáp ngay lập tức,
banh hai chân ra đến mức đau nhức. Mặt cậu ta giờ đỏ bừng không chỉ vì khóc, mà
còn vì sự nhục nhã và xấu hổ tột độ khi phải phơi bày bản thân như thế này trước
mặt người em trai kế xa lạ. Tuy nhiên, cậu ta biết mình không còn lựa chọn nào
khác và phải cố gắng làm hài lòng Lân, nếu không sẽ phải đối mặt với những hình
phạt và sự sỉ nhục thậm tệ hơn.
Giờ thì Lân có thể thấy rõ cái lỗ đít nhỏ nhắn hình ngôi sao, đang mím chặt lại của Quốc, và vùng da đỏ sẫm xung quanh nó tạo nên một khung hình hoàn hảo. Lân suýt chút nữa đã xuất tinh khi nhìn chằm chằm vào cảnh tượng mời gọi và quyến rũ trước mắt. "Kiên nhẫn, Lân, mày còn việc phải làm." Lân tự nhủ, "Cái gì đến cũng sẽ đến.
Phần này đến đây là hết rồi. Xin chào mình là tác giả đây, Mình rất vui nếu biết bạn đọc đến đây, vì có thể chúng ta có chung sở thích đấy. Chúc các bạn nhiều sức khỏe nhiều niềm vui nhé. ^^
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét