Thứ Hai, 31 tháng 3, 2025

Quốc & Lân story - Part 3: Chuyện thầm kín của Quốc

 

Lời nói đầu: Đây là truyện khiêu dâm về chủ đề BDSM cho gay, dành riêng cho những người thích thể loại spanking và nhục dâm

Các nhân vật trong truyện đều là hư cấu. Vì là truyện khiêu dâm chủ đề BDSM, vài tình huống trong truyện có thể vượt giới hạn về đạo đức của xã hội hiện tại, từ nhẹ đến nặng, mục đích là đem lại cảm giác thú vị và hưng phấn cho người đọc. Mình khuyến khích bạn đọc > 18 tuổi, hoặc tâm lý về xã hội đủ vững để không bị ảnh hưởng bởi những lệch lạc trong truyện.

Mình xin cảm ơn.

Xếp hạng theo ý tác giả:

Độ nặng đô về thể xác: 7.5/10.0

Độ nặng đô về tâm lý: 8.5/10.0

Hastag: #smackgroin #humiliate #teammate #coach #discipline

Part 3: Chuyện thầm kín của Quốc

Sau một lúc, tiếng khóc của Quốc nhỏ dần dần bớt đi, nhưng sự nhục nhã và xấu hổ vẫn còn nguyên vẹn. Anh ta hoàn toàn trần truồng, trên người chỉ có 1 chiếc quần lót bé tí xíu kiểu bikini đã sờn rách trùm kín đầu và mặt. Anh ta quỳ gối, mặt úp vào góc tường. Tệ hơn nữa, hai chân anh ta dang rộng hết cỡ, lưng thì oằn xuống, khiến cái mông trần lộ ra hoàn toàn về phía cả căn phòng phía sau. Và điều tồi tệ nhất là anh biết cậu em trai kế, Lân, đang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế bành phía sau, say sưa ngắm nhìn toàn bộ cảnh tượng và tận hưởng từng khoảnh khắc nhục nhã này của anh.

 

Quốc đang trải qua một cuộc giằng xé nội tâm thực sự. Dù ghét cái cách Lân đối xử với mình, đặc biệt là sự sỉ nhục và bẽ bàng mà Lân liên tục trút lên đầu cậu, Quốc vẫn bị Lân thu hút một cách kỳ lạ và thật sự muốn bản thân là nô lệ cho thằng em kia nếu không đủ tỉnh táo và tự chủ, như mạt sắt bị hút vào nam châm. Cậu ngưỡng mộ mọi thứ ở Lân và ước gì mình có thể được như Lân. Lân to lớn cả về thân hình lẫn tính cách và là một vận động viên tuyệt vời. Cậu là ngôi sao của City Gym với nhiều học viên là khách hàng tiềm năng đăng ký cậu kèm riêng 1:1, chưa kể các huân chương các giải đấu thể thao ở trường cùng các cúp vô địch của Lân từ năm 12 tuổi đến giờ đang được trang trí đầy căn phòng hai đứa ở chung là minh chứng cho năng lực thể thao của cậu. Quốc, cũng không kém cạnh gì, huân chương cũng rất nhiều nhưng bị Lân ra lệnh đem vào kho cất, không cho để trong phòng, tuy tay và ngực không to bằng Lân nhưng phần mông lại tròn trịa, đáng yêu, mềm mại và gần như mỏng manh. Quốc có vẻ ngoài điển trai kiểu trẻ con, trong sáng, song anh em chơi thân mới biết Quốc cũng là một tay chơi hư hỏng ngầm với cách chơi cũng không kém cạnh dân chơi thứ thiệt. Tuy nhiên, dù cho cậu lớn hơn Lân hai tuổi, Quốc vẫn ước mình được như Lân, 1 phần muốn được thể chất vượt trội như Lân, 1 phần muốn được mạnh mẽ hơn từ tinh thần, 1 sự mạnh mẽ đầy uy lực mà có thể khuất phục được cả 1 người mạnh mẽ như cậu, khiến cậu phải e dè và kính nể hắn, dù ở trường cậu cũng không phải kiểu người có tiếng nói và không dễ dàng bị bắt nạt.

Quốc chưa sẵn sàng thừa nhận mình là Bisexual, hoặc đúng hơn là chưa sẵn sàng thừa nhận cậu cũng có sở thích với thân thể con trai, mặc dù cậu biết rằng những suy nghĩ về con trai chiếm lĩnh tâm trí dậy thì của cậu hơn so với con gái. Tuy hay kiếm gái chơi qua đường, nhưng mục đích cậu chơi gái nhiều không hẳn là xuất phát từ sở thích, mà chủ yếu vì muốn làm cho tụi con trai xung quanh kính nể, để tụi nó tìm đến và quây quanh mình để xin chia sẻ bí kíp, rồi lợi dụng những lúc đó, Quốc sẽ hỏi về chuyện nhạy cảm của tụi nó, lúc nứng thường làm gì, kích thước của từng đứa thế nào, … tụi nó sẽ không nghi ngờ và không ngại ngùng gì trước 1 người đàn anh như vậy, ít nhất khi tụi nó biết thằng Quốc chỉ thích gái, tụi nó sẽ thoải mái tâm sự và khai ra kích thước cu của từng đứa là bao nhiêu, chơi được bao nhiêu phút 1 hiệp, đứa nào thích chơi tư thế gì,… Những lúc nghe những chuyện như vậy cùng anh em, Quốc cũng hưng phấn còn hơn là đang đâm vào lồn mấy đứa fan girls. Kỷ niệm cùng với anh em như liều thuốc kích thích tâm trí Quốc khi đêm xuống anh ta nằm trên giường ngủ, hình ảnh buổi chiều nắng vàng cam cùng anh em đội bóng. Quốc vừa nhắm mắt hồi tưởng vừa vuốt nhẹ dương vật bắt đầu lên cơn của mình.

1 buổi chiều nắng vàng cam, khi cả đội vừa đá xong trận banh, niềm vui hân hoan của kẻ vừa đánh bại được 1 đội khác cũng ác chiến vô cùng. Niềm vui chưa được 10 phút, từ xa huấn luyện viên đi thẳng ra sân với khuôn mặt hình sự giận dữ. Ông vừa nghe nói đội bóng của ông đá thắng độ với đội bóng trường bên cạnh. Nếu vậy thì không có gì đáng nói, nhưng tụi học trò ông bắt đội thua phải quỳ chui háng các cầu thủ của mình thì ông không thể làm ngơ.

 

“Tụi bây hết trò để chơi rồi hả. Trường người ta và trường mình đang hợp tác chiến lược trao đổi giảng viên giảng dạy để nâng cao chất lượng và đa dạng cho chương trình học mỗi trường không! Đám loi choi tụi bây chơi cái trò mất dạy này ảnh hưởng tới rất nhiều tới quan hệ tốt giữa 2 hiệu trưởng biết không. Tao là thầy tụi bây, đừng để tao mất mặt chứ. Bao nhiều trò lành mạnh sao lại chơi cái trò này. Đầu người ta thờ cha mẹ chứ không phải chơi thua cho tụi bay ngồi lên đầu. 10 đứa bây hôm nay tao chưa phạt xong là đừng hòng về nhà.”

“Một hàng ngang. Tập hợp. Tay bỏ sau đầu, đứng thẳng người”

Cả 10 đứa đứng thành 1 hàng ngang, Quốc đứng đầu hàng bên trái, tiếp theo là Trường, Huy,… và cuối cùng là Chiến. Cả hàng đều nghiêm chỉnh tư thế đứng thẳng, tay đan sau gáy.

“Hàng ngang chú ý, từ trái qua phải, Dùng tay phải của mình tán 1 cái thật mạnh vào háng thằng kế bên. Đi từ đầu hàng tới cuối hàng rồi quay ngược lại.”

Quốc là người bắt đầu nhưng nó không hiểu nên bắt đầu như thế nào, nó đứng đó chần chừ hồi lâu, thì huấn luyện viên bước lại gần. “Thầy làm mẫu nhé.” Ông giờ tay cao ngang vai, nhắm kỹ phần háng cậu thanh niên 2 tay để trên gáy đang phơi ra, , rồi quất tay 1 đường thẳng vào giữa háng của Quốc một cái “Bốp”. Quốc cúi người ho 1 tiếng, không ngờ lại mạnh vậy. “Đếm, mỗi đứa nhận 10 cái tát thì xong phạt.”

Quốc sau khi qua cơn đau, nó đã biết bắt đầu thế nào, nhưng nó ngại hình phạt này, nó thấy rất đau, nó không nỡ làm đau đồng đội kế bên nó, nhưng nó lại muốn thấy đồng đội nó đau ôm dái như vậy, nó cũng thích bị phạt cùng đồng đội kiểu này nhưng 1 mặt nó ngại, 1 mặt nó lại cảm thấy sướng, … trong đầu nó nhảy lên nhiều suy nghĩ lẫn lộn…

 “Nhanh lên, thầy không có rảnh đâu chờ tụi bây đứng nhìn nhau, nhanh còn giải tán đi về.”

Quốc bỏ 2 tay sau gáy xuống, nhìn vào hạ bộ của Trường, nó hơi nhô lên do thằng này đá banh xong là hoocmon lên cao đi kèm với cơn nứng, Trường đã tâm sự với Quốc là đá banh xong là về nó phải xả tinh ra liền cho đỡ bí bách. Không nghĩ nhiều nữa, Quốc giơ tay lên và đánh xuống nhưng 1 luồng suy nghĩ thẹn thùng xẹt qua khiến nó không nỡ ra tay quá ác. “Bịch”. Thằng Trường tuy không đau lắm nhưng cũng giả vờ la lên “ Aaaaa”.

“Đánh lại. Không tính. Còn đánh kiểu đó nữa thầy cho đếm lại từ đầu nhé.”

Quốc thấy tình hình có vẻ căng thẳng, nó lấy đà và đánh lại 1 cú trời giáng, “Bốp”. “AAAAAA..” lúc này Trường mới xanh mặt và biết đó mới được tính là 1 cú tát.

“Đúng rồi, phải vậy, tiếp tục. Tới đứa nào đứa đó đếm to.”

Trường run rẫy kêu lên: “Một”.

Tiếp sau đó, sau 10 giây lấy lại tinh thần, Trường lại tiếp tục gửi cú tát háng đó qua cho Huy,…và cuối cùng là Chiến.

Bốp! “Ohhhh..Một”

Bốp! “Arrrrgh...Một”

Bốp! “Hự...Một”

Bốp! “Ahhhhh...Một”

Mỗi thằng một kiểu la khác nhau, song tiếng la nào cũng chứa đựng niềm đau khốn khổ trong đó. Có nghiên cứu cho rằng cơn đau ở dái nam giới ngang ngửa cơn đau đẻ ở nữ giới. Vậy mà trên sân banh bây giờ, chúng ta nghe thấy tiếng đập “bốp” và tiếng la thất thanh từ cơn đau dái của 10 thằng đàn ông và liên tục chỉ cách nhau khoảng 10 giây.

Bộp! “Arrrrgh...Ba”

“Không tính, đếm lại”

Bốp! “Arrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrgh...Ba”

“Tiếp tục.”

Bốp! “Hự...Bảy”

“Nhẹ rồi, đếm lại”

BỐP! “Ahhhhhhh...Bảy”

….

BỐP! “Ahhhhhhh huhu...Chín ”

BỐP! “Ooooooooooooooooh má...Mười ”

 

Sau 1 hồi, mỗi đứa cũng nhận đủ 10 cú tát háng. “Từ nay còn bắt ai chui háng nữa không ?” Cả đám đồng thanh: “Dạ không, sợ lắm rồi thầy ơi,..”. “Rồi, cho tụi em nghỉ.”. Cả đám nghe thấy câu cho nghỉ, thả tay xuống mà xoa lấy xoa để con chim mới bị tẩm quất cả buổi, 10 thằng đều ngồi bệt xuống đất vì chân không đứng nỗi nữa, cùng những tiếng rên rỉ của bọn đàn ông ngồi sát bên nhau. Trong 15 phút tiếp theo, tiếng rên rỉ đã giảm lại còn là những tiếng hít thở sâu. Dưới ánh hoàng hôn, cả đám ngồi đó không ai nói lời nào, có đứa thì đang kiểm điểm về lỗi lầm của mình, có đứa thì ngại không biết nói gì do bị đồng đội tát vào chỗ hiểm công khai, có đứa thì đơn giản chờ cho hết đau rồi đi về, còn có đứa thì ngồi tận hưởng khung cảnh đó vì đơn giản nó thích những lúc bị phạt chung như thế này.

 

Những suy nghĩ như vậy thường dẫn đến việc Quốc xuất tinh trong quần lót lúc ngủ. Nhưng qua sáng hôm sau, Quốc vẫn tự nhủ rằng mình thực sự chỉ thích người khác giới và hình ảnh trên sân bóng hôm qua không liên quan gì đến cơn mộng tinh của mình.