Lời nói đầu: Đây là truyện khiêu dâm về chủ đề BDSM
cho gay, dành riêng cho những người thích thể loại spanking và nhục dâm
Các nhân vật trong truyện đều là hư cấu. Vì là truyện
khiêu dâm chủ đề BDSM, vài tình huống trong truyện có thể vượt giới hạn về đạo
đức của xã hội hiện tại, từ nhẹ đến nặng, mục đích là đem lại cảm giác thú vị và
hưng phấn cho người đọc. Mình khuyến khích bạn đọc > 18 tuổi, hoặc tâm lý về
xã hội đủ vững để không bị ảnh hưởng bởi những lệch lạc trong truyện.
Mình xin cảm ơn.
Xếp hạng theo ý tác giả:
Độ nặng đô về thể xác: 7.5/10.0
Độ nặng đô về tâm lý: 8.0/10.0
Hastag: #spank #whip #discipline
Part 4: Soạn đồ kỹ chưa ?
2 đứa dậy chưa, Quốc, Lân, dọn đồ đi 5 giờ sáng là xuất
phát nha.” – Ông Cường ở phòng khách gọi vọng lên phòng ngủ
“Dạ tụi con dậy rồi, đang dọn hành lý đây bố ơi”- Lân mở
cửa phòng và trả lời đáp lại bố mình. Xong nó quay vào phòng và hối thằng Quốc:
“Nghe chưa mày, sắp đi rồi đó, nhanh đi đừng để bố tao đợi.” Quốc thì đã phải dậy
từ 3 giờ sáng, tất bật sắp xếp quần áo và đồ đạc của Lân vào vali, xem đi xem lại
nhiều lần để chắc chắn đầy đủ cho Lân sinh hoạt mà không bị thiếu. Mặt Quốc hiện
rõ nét lo lắng, nuốt nước miếng nghẹn ở cổ khi nhớ lại ký ức cách đây vài tháng…
Trong 1 chuyến đi “Xuân tình nguyện” 2 đêm ở Bình Thuận
với Lân do trường Bách Khoa tổ chức, Quốc đã vô ý để quên cục sạc điện thoại của
Lân ở nhà. Dù lúc soạn đồ ở nhà, Lân đã 2 lần hỏi Quốc là “Soạn đồ kỹ chưa ?”,
và Quốc tự tin khẳng định đã kỹ hết cả 2 lần. Vào khoảng 2 giờ trưa, khi xe bus
đi được nửa đường, Lân hỏi sạc điện thoại thì Quốc mới tá hỏa nhận ra là quên mang.
Từ sau lúc đấy Quốc rất áp lực, nó cẩn thận quan sát các hành đồng của Lân sau đó,
điện thoại của Lân cũng sập nguồn do lướt trong vòng 15 phút sau, Lân quăng điện
thoại hết PIN lên bụng Quốc rồi kéo nón che mặt đi ngủ, Quốc cẩn thận để điện thoại
Lân vào túi đeo. Sự im lặng Lân về việc quên đồ này khiến Quốc bồn chồn lo sợ cả
buổi trên chuyến xe. Đến chiều 5 giờ, xe cũng đến nơi, địa điểm tập trung là 1 khuôn
viên trường cấp 3 ở địa phương - nơi mà ban tổ chức chỉ định nhà thi đấu ở ngôi
trường này sẽ là chỗ cho các thanh niên tình nguyện đến đây tá túc 3 ngày 2 đêm.
Khi vừa xuống xe bus, mọi người ùa vào trường và tham quan chụp ản, Quốc vẫn để
ý từng hành động của Lân, thấy Lân đặt xe ôm đi đâu đó, nó không rõ nhưng cũng
không dám hỏi, nó chỉ lủi thủi xách hành lý của 2 đứa vào nhà thi đấu và sắp xếp
đồ đạc gọn gàng để ổn định chỗ ngủ cho tối nay. Sau khi Lân quay lại, Quốc thấy
Lân khui hộp cục sạc mới mua, sạc Pin cho chiến điện thoại sập nguồn từ vài tiếng
trước.
“Phù, thế là nó có sạc dùng rồi, may ghê.”- Quốc nghĩ thầm,
thở phào nhẹ nhõm như thể vấn đề sẽ kết thúc ở đây.
Đến khoảng 11 giờ tối, mọi người đã sớm ổn định mền gối
và chuẩn bị đi ngủ, sau khi trải qua 1 buổi ngồi xe dằn 6 tiếng mệt mỏi trên
chiếc xe 40 chỗ nhưng lại nhét 45 thanh niên ngồi chen chúc nhau, thêm việc tự quét
dọn sạch sẽ trong sân vận động để có 1 chỗ ngủ sạch sẽ, kèm theo việc ngày mai
sẽ là một ngày bận rộn, từ sáng sớm là sẽ bắt đầu triển khai các công tác tình
nguyện tại địa phương này - thì một giấc ngủ sớm rất cần thiết. Quốc cũng vừa
lim dim và bắt đầu chìm vào giấc ngủ, thì bất ngờ bị 1 bàn tay gân guốc vỗ vỗ bộp
bộp vào má.
“Dậy. Đi với tao lên sân thượng, có chuyện cần nói.”- Lân
trầm giọng thì thầm vào tai Quốc. Sau khi thấy Quốc đã mở mắt, Lân đi thẳng ra
phía cửa ra khỏi sân vận động, đi tiếp về phía cầu thang lên sân thượng. Tuy Quốc
vừa tỉnh dậy còn lơ mơ, nhưng không dám chừng chừ mà bật dậy chạy theo ngay. Đi
theo sau Lân, Quốc kinh sợ khi thấy trong bàn tay gân guốc của Lân là 1 sợi dây
3m gập lại 3 lần thành 1 bó dây chiều dài khoảng 1m. Nhìn kỹ lại lần nữa, đây trông
như là 1 dây sạc điện thoại, có khi nào lúc chiều Lân cũng đã mua trong cửa hàng
điện thoại cùng với sạc, nhưng bây giờ mới lấy ra.
Dây sạc Lân
mua tại cửa hàng
Lên tới sân thượng, Lân đẩy Quốc ra giữa sân.
Sân thượng trường
học lúc 10h tối
“Mày, cúi người,
dang rộng 2 chân, 2 tay chạm ngón chân cái” – Lân quát to. Lúc này Quốc chỉ mặc
1 cái quần đá banh mỏng màu trắng để đi ngủ cho mát mẻ, nó không ngờ sẽ bị lôi
lên đây để ăn đòn, nếu nó nghi ngờ thì nó đã mặc thêm quần lót sẵn rồi, và có
thể phải thêm là 2 3 cái quần lót mới an tâm khi bị đánh bởi cái sợi dây sạc đáng
sợ đó. Trời bắt đầu đổ cơn mưa nhẹ, mưa đầu mùa, nhẹ nhưng sẽ lớn dần và dai dẳng,
trong tư thế cúi gập người chờ hỏi tội của Quốc, chiếc quần màu trắng vải thun mỏng
trở nên lấm tấm ướt theo từng giọt mưa, dính dần vào da và chuyển sang trong suốt,
thay màu vải trắng bằng màu da thịt, hiện lên mờ ảo dưới ánh trăng và ánh đèn
le lói.
“Mưa à” – Lân cằn nhằn, nó không muốn bản thân phải ướt
mưa vì phải dạy dỗ thằng anh của mình, nhưng sau đó nhìn cái quần ướt lấm tấm dần
chuyển sang trong suốt của Quốc, nó cũng nhoẻn miệng cười độc địa: “Có lẻ ông
trời đang muốn cùng mình phạt thằng anh tội lơ đãng”- nó nghĩ thầm. Nó không muốn
bị ướt, nhưng vào dịp thế này, Lân không dễ dàng gì để thằng anh mình được khô
ráo. Lân nắm lấy lỗ tai của Quốc, xoắn lên và lạnh lùng nói:
“Đi !” Nó kéo Quốc đi về phía căn phòng nằm giữa sân
thượng, Quốc vẫn giữ tư thế tay chạm ngón chân, mặt chỉ nhìn xuống sàn nhà, cố
gắng bước nhanh theo sự điều hướng của Lân thông qua cái lỗ tai bị kéo. Đằng trước
căn phòng giữa sân thượng, có 1 mái tôn che ngang bao quanh cho người ta đứng
trú mưa, Lân đưa Quốc đến chỗ cần đứng rồi thả tay ra. Hiện tại Quốc đang đứng
gập người ở ngay dưới rìa mái tôn, nơi nước tập trung chảy xuống còn nhiều hơn đứng
dưới cơn mưa bình thường. Lân đứng phía trong mái hiên, khi thấy bản thân đã
trong vùng khô ráo và ổn định, nó bắt đầu vào thẳng vấn đề.
“Tội quên đồ là một, biết quên rồi mà cũng im ru. Không
xử lý vấn đề, không tự giác cho đề xuất giải pháp là hai. Tổng 2 tội tao đánh 50
roi, ăn đòn xong thì quỳ 30 phút kiểm điểm rồi mới được xuống ngủ. Mày thấy sao
?”
“Dạ, em… mong anh Lân suy xét,.. giảm nhẹ, mai tụi mình
còn phải đi làm nhiều việc chân tay, em nghe nói là sẽ đi sửa nhà cho các em mồ
côi, đi dọn bệnh viện bỏ hoang, và còn,.. ”- Quốc cố gắng dùng nhiều dẫn chứng
nhất để hòng lấy được sự khoan hồng từ Lân .
“Mày nghĩ mày được quyền ý kiến nữa hả. Một là dạ hai
là câm mồm”
Vút.
Lân vung sợi dây 1 cái dứt khoát theo phương ngang, 1
roi vụt mạnh kéo dài từ mông phải qua mông trái. “Á, dạ em xin lỗi anh Lân, em
xứng đáng bị đánh, em sẽ cố gắng sửa sai, mong anh bớt giận.”
Tuy qua 1 lớp quần ướt, nhưng chưa tới 20 giây có thể
thấy 1 lằn sưng ngang mông, lằn roi cộm lên có thể thấy bằng mắt thường nếu nhìn
theo hướng vuông góc Quốc của Lân.
“Mày phải cảm ơn tao vì đã không ngại mưa gió để lên đây
dạy dỗ mày, giờ thì đếm to từng roi một cho tao.”
Vút
Sợi dây sạc có sức cắt cực mạnh, mới 2 roi mà đầu gối đã
run lẩy bẩy. Đây là lần đầu tiên Quốc bị đánh bằng sợi dây sạc, nó không nghĩ là
sợi dây này lại đau gấp mấy lần cái chổi lông gà mà ba dượng đã đánh nó tuần trước.
“Hai, em cảm ơn anh Lân vì đã không ngại mưa gió lên đây
dạy dỗ em ạ.”
Vút
“Á, Ba. Em cảm ơn anh Lân vì … đã không ngại mưa gió lên
đây dạy dỗ em ạ.”
Vút – tiếng roi vang lên ngay khi vừa dứt chữ “ạ”, không
cho Quốc 1 giây nghỉ ngơi
“Á ư ưu, huhu, Bốn, em .. cảm ơn anh Lân,.. ư ư đau quá
anh ơi, dây này đau lắm. Em chịu không nỗi.. hu hu.” – cái mông lắc qua lại đứng
lên ngồi xuống như thể hiện là đau điếng và cầu xin tha thứ, nó vẫn ngoan ngoãn
giữ 2 tay chạm ngón chân.
“Roi thứ 4 đếm không đúng yêu cầu, đếm lại, còn 47
roi. Đếm cho tập trung vào thằng nhóc.”
Vút
“huhu Á .. Năm, ý lộn Bốn, em cảm ơn anh Lân, huhu .. ư
huhu…”
“…”
Vậy thôi hả ?
“Ư ư em đau,…”-Quốc thở gấp
Nước mưa bắt đầu nặng hạt, trút xuống mái hiên và đổ
xuống người Quốc từ đầu tóc đến lưng, mông đùi chân đều ướt nhẹp.
Vừa rồi, Lân đã khéo léo rải 5 roi trải đều từ đỉnh mông
xuống đỉnh đùi để dễ quan sát. Lân ngưng lại, quan sát một hồi, 5 lằn sưng lên
rõ rệt, tiếng la thất thanh cũng như không đếm nỗi câu từ, đi cùng với cái đùi
run lên bần bật không thể dừng lại của Quốc. Trong giây phút đó nó nhận ra dây
sạc này thực sự đánh rất đau so với sức chịu đựng của thằng anh mình, chưa cần đến
50 roi, thậm chí 20 roi thôi cũng đủ sẽ khiến nó mất kiểm soát đến mức tè ra quần
cũng nên. Lân quan sát và suy nghĩ 1 hồi, nó cũng không muốn ở trên đây lâu, không
muốn xui rủi nếu thằng anh mình ngất xỉu ở đây, và nó cũng muốn đi ngủ sớm.
Thằng Quốc nhìn sàn nhà bên dưới khóc vì lo sợ đến mức
bật thành tiếng, nó sợ nó không thể chịu được đến roi thứ 50, nó sợ ngày mai nằm
bẹp ở đó không thể đứng dậy và làm việc, người ta sẽ hỏi han nó bị làm sao và nó
không hề muốn trả lời tình trạng của nó lúc đó…
“Thằng này, khóc cái gì, nam nhi thì có làm có chịu. Hên
cho mày, hôm nay tao mệt, tao cho mày nợ 40 roi. Nhận đủ 10 roi rồi cút. Nhưng
lần sau quên nữa thì tao tính thêm 40 roi vào 1 lần biết chưa nhóc.” – Lân nói,
giọng hơi uể oải nhưng vẫn đầy uy lực
Quốc nghe xong không tin vào tai mình, 50 roi mà cho nợ
tận 40 roi, chuyện này có thật không, do mưa xối vào đầu nó khiến nó nghe nhầm,
hay do đau quá hoảng loạn mà sinh ra ảo giác về lời tha thứ khó tin. Nó vẫn nửa
tin nửa ngờ nhưng vẫn trên tinh thần cố gắng chấp hành hình phạt tới mức gục ngã
thì thôi.
“Á huhu Dạ chín, em cảm ơn anh Lân *sụt sụt* vì đã không
ngại mưa gió *sụt sụt* dạy dỗ em.” -nước mũi chảy sụt sùi trên mặt Quốc, nó run
rẩy nhưng vẫn cố gắng nói trọn câu vì roi thứ 7 trước đó đã phải đếm lại thêm 1
lần.
Vút.
“Á Dạ … mười, em cảm ơn anh Lân vì đã không ngại mưa
gió dạy dỗ em .” – Quốc dồn hết sức mạnh để nói trọn vẹn câu đó như thể là những
lời cuối cùng. Lúc này nó nhướng người lên phía trước xém ngã, chân đã run lên
cực độ và không chịu nỗi thêm được roi nào nữa. Lân bước lại phía đầu của Quốc
và quấn dây sạc quanh cổ Quốc, cầm 1 đầu dây sạc và kéo Quốc ra ngoài tường lan
can sân thượng.
“Quỳ đây 30 phút.”
Lân đè vai Quốc xuống, sau đó nó đi về phía căn phòng giữa sân, đặt điện thoại dựa
vào bức tường phòng đó quay về phía Quốc đang quỳ, Lân bật chế độ livestream và
để “Chia sẻ với bạn bè cụ thể: Lân”.
“Tao để điện thoại ở đây giám sát, tự đếm giờ trong đầu,
hết 30 phút thì mày được quyền đứng lên. Chưa hết giờ mà mà đổi tư thế thì đừng
trách tại sao bị đòn liên tục.” – Lân hằn giọng, sau ngay giây sau đó thì nở nụ
cười quỷ quyệt và nói với giọng trêu đùa: “Buổi tối vui vẻ nhé anh trai, em đi
ngủ trước đây”. Sau đó hắn đóng cửa phòng sân thượng và bước xuống lầu, trở về phòng
thi đấu nơi mọi người tập trung để ngủ.
Quốc quỳ ở bức tường lan can ở ngoài, nhìn vào chiếc điện
thoại đặt dựa vào bức tường bên trong mái hiên cách mình khoảng 8m. Nó ghen tị,
đôi khi nó nghĩ nó còn thua 1 cái đồ vật như cái điện thoại – được đặt bên
trong mái hiên. Quỳ khoanh tay được khoảng 1 lúc, thật mỏi mệt và buồn ngủ, “Không
biết khi nào hết 30 phút nhỉ ?” – nó thắc mắc, và sau đó nó bắt đầu lo lắng: “Ừ
ha, làm sao nó biết khi nào tới giờ, nếu Lân đã đi xuống ngủ thật thì ai sẽ thông
báo cho nó là 30 phút trôi qua. Nó không có đồng hồ đeo tay, điện thoại thì quá
xa để nhìn, nó không được đổi tư thế khi chưa thời gian quỳ chưa hết nửa tiếng đồng
hồ. Đắn đo 1 hồi, nó mới nhớ lại là Lân có đề cập tới cái gì mà “Tự đếm trong đầu”.
Đúng rồi, vậy mà nó quên mất lờ Lân, chỉ có cách đó mới có thể biết là hết giờ
hay chưa trong trường hợp Lân đi ngủ thật và không thông báo. Còn cách nữa, trừ
khi nó chạy lại gần điện thoại và xem đã livestream được 30 phút chưa, nhưng nếu
chưa đủ 30 phút mà rời tư thế thì vi phạm vào luật mà Lân đã cảnh báo trước rồi.
Thế là nó đành ngậm ngùi kết cục được an bài của mình,
đếm từng giây từng phút trong đầu cho hết 30 phút rồi tự đứng lên đi ngủ. Nó bắt
đầu tập trung cực độ, không muốn nghĩ thêm điều gì khác, nó bắt đầu nhìn thẳng vào
1 điểm trên bức tường trước mặt và bắt đầu đếm.
“Phút 29: 60, 59, 58, 57, 56,…3, 2, 1. Phút 28: 60, 59,
58,…3, 2, 1. Phút 27: 60, 59,…”
Chưa kể khi nó hồi hộp thì đếm nhanh hơn bình thường cũng
có thể dẫn đến thời gian sai, nó nghĩ lung tung, mà rồi cũng quyết định nhanh là
mặc kệ, tí nữa nó sẽ tự cộng thêm 5 phút sai số cho an toàn, và tiếp tục đếm. Cơn
mưa ngày một nặng hạt, bất chợt đổ ào xuống thật to và liên tục đến sáng hôm
sau, bên dưới nhà thi đấu nơi các thanh niên tình nguyện tập trung ngủ có những
nụ cười vô tư mừng rỡ trong chăn ấm vì “Mưa lớn rồi, ngủ ngon lắm đây” hay “Mưa
này thủ dâm cái rồi ngủ cũng được phết”... Thế là trên sân thượng, có 1 thằng
nhóc quỳ khoanh tay ở đó dưới mưa và đếm lẩm bẩm liên tục không dừng và không có
tâm trí để quan tâm tới một điều gì khác.
Nằm trong chăn, Lân nhìn vào màn hình điện thoại, nhìn
thấy nó quỳ đó cũng đã 45 phút rồi mà chưa dám đứng lên, chắc là ban đầu quỳ
cho đã mà quên đếm thời gian, đúng là ngu ngốc, đúng như Lân dự đoán. Đến phút
thứ 57, qua màn hình điện thoại, Lân thấy Quốc bắt đầu e dè đứng lên, đi dần đến
phía điện thoại đang đặt trên tường bật chế độ livestream, khuôn mặt hồi hộp nhìn
vào điện thoại và thở phào nhẹ nhõm khi thấy thời gian livestream đã là 59 phút,
“Yes, vậy là hơn 30 phút, đạt yêu cầu !”. Cũng đã gần 1 giờ sáng, nó vội vã chạy
xuống nhà về sinh, vuốt cho khô người, khô tóc, vắt cho khô quần, rồi khẽ khàng
đi vào trong nằm kế Lân và bắt đầu ngủ.
…
“Nhanh đi, 10 phút nữa xuất phát nhé.”- Ông Cường đứng
dưới phòng khách nói vọng lên lầu. Tiếng quát lớn đến nỗi kéo Quốc từ ký ức đáng
sợ vài tháng trước trở về lại căn phòng ngủ hiện tại trong lúc đang dọn hành lý,
Quốc nhìn kỹ vào vali để chắn chắn các đồ dùng cá nhân cần thiết của Lân đã đầy
đủ: từ quần áo, tai nghe, khẩu trang, bàn chải, kem đánh răng, dao cạo râu, kem
cạo râu, khăn tắm,… và nhất là sạc điện thoại đã được bỏ vào đầu tiên, 1 lần trước
quên là nó tởn tới già, nó không thể ăn thêm dây sạc thêm 1 lần nào nữa. Lân giục
Quốc làm nhanh lên, sau đó nó đi ra ngoài chỉ cầm mỗi ví tiền và điện thoại và
leo lên xe cùng bố mình.
Từ trong nhà, Quốc xách vali to đùng chạy ra và bỏ vào
cốp xe, sau đó bẻn lẻn leo lên xe ngồi. Chuyến đi về quê chơi 10 ngày này chỉ có
3 cha con, do mẹ phải ở nhà trông chừng và dọn dẹp nhà cửa.
“Brumm”- Chiếc xe hơi 4 chỗ rồ gas và chạy khi trời tờ
mờ sáng và chuyến đi về Đồng Tháp bắt đầu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét